Tìm kiếm trong Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

1 tháng 12, 2009

CHUYỆN TÌNH ANH VÀ EM



Nếu như em là cột 
Anh xin làm căn nhà 
Dù bão tố phong ba 
Vẫn ôm em, che chở 

Nếu như em là phở 
Thì anh là nước leo 
Ðời có cuốn VEO VEO 
Ta bên nhau em nhỉ 

Nếu như em là chỉ 
Anh lại biến thành kim 
Dù kim có khó tìm 
Dù chỉ gầy dễ đứt 

Giả như em sợ tối 
Anh sẽ là ngọn đèn 
Dù dầu đắt xăng lên 
Anh vẫn luôn toàn sáng 

Còn nếu em là ván 
Anh sẽ xin làm đinh 
Ðồng một triệu chuyện tình 
Cũng không khi nào hết 

Nếu em làm biển Biec 
Anh làm sóng bạc đầu 
Dù tận dưới lòng sâu 
Cũng ngoi lên mặt biển 

Nếu em là chủ nợ 
Anh một kẻ thiếu tiền 
Khe khe đến bên em 
Cườm tiền rồi chạy mất 

Nếu có một điều ước 
Anh ước đến bên em 
Hôn thật khe thật êm 
Hôn êm đêm mãi mãi 

Giả như không còn nắng 
Em sợ bầu trời đêm 
Anh gọi mặt trời lên 
Ðón bình minh rực rỡ 

Có một khi nào đó 
Muốn trở về tuổi thơ 
Anh sẽ làm cây dừa 
Tỏa bóng mềm em mát 

Giả như em là giấy 
Anh biến thành bút chì 
Chúng bạn có nói gì 
Chì vẫn đi trên giấy 

Nếu như em ngại gió 
Anh nguyện làm bức tường 
Ðứng chắn giữa giáo đường 
Cho em tôi cầu nguyện 

Nếu em học tài chính 
Anh sẽ học ngân hàng 
Nhà chúng mình màu vàng 
Hai nhóc thêm nhóc nữa 

Trời hóa em là mận 
Anh nguyện làm cây đào 
Mọc ở cạnh cầu ao 
Nơi chúng mình thề nguyện 

Nếu đêm nào mất điện 
Anh ngồi quạt cho em 
Sau mỗi tối êm đêm 
Tình nồng càng đượm Thắm 

Nếu như em yêu nhạc 
Anh xin làm cái đài 
Ðề lúc em nằm dài 
Luôn có anh bên cạnh 

Dù bao giờ cô quanh 
Anh cũng gần bên em 
Như ngọn bấc với đèn 
Hòa trong nhau bừng sáng 

Chúng mình còn thiếu thôn 
Chúng mình chẳng phải giầu 
Nhưng mà có sao đâu 
Em vẫn là tất cả 

Bỗng khi nào em khóc 
Là những phút nhớ anh 
Giọt nước mắt long lanh 
Chảy trên hai gò má 

Anh thương em anh quá 
Người con gái chung tình 
Những lúc một mình ở 
Anh nhớ em từng phút 

Nếu em là cây bút 
Anh là giọt mực xanh 
Mực bút vẫn song hành 
Cùng em, anh tới lớp 

Nếu em là tia chớp 
Anh như con thuyền kia 
Lặng trôi dưới sao khuya 
Tìm bến bờ em đậu 

Khi mà em hết đẹp 
Thì anh cũng đã già 
Hạnh phúc của hai ta 
Là trái tim nồng cháy 

Nếu là em xe máy 
Anh sẽ là con đường 
Trải đi khắp muôn phương 
Cho em đi không ngại 

Giả như em là hến 
Anh biến thành con trai 
Ðề có khi ngày mai 
Ðem bỏ vào nồi luộc 

Nếu em không biết được 
Cuộc đời trôi về đâu 
Xin em hãy mau mau 
Ta định ngày hôn lễ 

Ðề một thời tuổi trẻ 
Anh có em bên mình 
Trọn vẹn cả nghĩa tình 
Cho đến ngày ly dị 

Những lúc buồn ngủ em 
Anh nguyện làm gối đầu 
Ðề em ngủ thật sâu 
Anh ngắm nhìn thoả thích 

Em là con chim chích 
Anh sẽ là chim ri 
Dù chẳng hót được gì 
Cũng tối bên nhau sớm 

Em mà là con quạ 
Anh hoá chú diều hâu 
Dù xấu đẹp đến đâu 
Cũng nghĩa tình chồng vợ 

Chuyện bây giờ mới kể 
Chắc chắn sẽ còn dài 
Nếu có còn ngày mai 
Anh cùng em viết tiếp. (ST)

5 tháng 10, 2009

NỖI NHỚ









Có một ngày nỗi nhớ vây quanh, 
Anh biết mình yêu em từ đó
Vần thơ thốt từ trong nõn cỏ
Gió lượn về mang hương tóc em bay


Ngước nhìn trời mà chẳng thấy mây
Mỗi chỉ thấy nụ cười em lơ lửng
Như thách thức,như tưng bừng rôn rã
Ta mỉm cười vuốt nắng ngỡ tóc em.

Ta yêu em sợ mình hoá điên,
Bỗng cuộc đời trở nên hiền hậu quá
Không lo toan không căng mình bứt phá
Không là ta trong ước muốn của ta.

Biết rằng em chẳng là Nữ Oa,
Cũng chẳng là bà tiên trong cổ tích
Trái tim ta bao lần thương tích,
Em biết mình đã vá thương đau?

Sẽ là sai nếu chúng mình yêu nhau
Nỗi đau ta em đừng chung vai gác
Khi bên ta đường em sẽ lạc
Giữa chốn mù sương không chắc chắn lối về.


Chỉ mong em giúp ta trọn lời thề,
Mãi để em êm đềm hạnh phúc
Con tim ta vẫn im nơi lồng ngực
Cố âm thầm thổn thức ta nghe.(ST)


KHI YÊU TA BẮT ĐẦU NÓI DỐI...



Thầy văn học đọc cho chúng tôi nghe câu phương ngôn 
Khi yêu người ta bắt đầu nói dối 
Có đúng thế không hỡi bạn bè cùng tuổi?


Sáng nay em gửi gắm gì qua ánh mắt nhìn 
Mà khiến anh đêm về khó ngủ 
Ở gần thôi mà sao vẫn nhớ 
Ngày ngắn vô cùng - không đủ để nhìn nhau 

Ðừng ai hiểu lầm ai muốn làm cao 
Dù đôi lúc ngó lơ sang chỗ khác 
Thì ra, thầy bảo mà đúng thật 
Khi biết yêu trước tiên mình tự dối mình 

Rồi nếu lỡ bạn bè nhắc đúng một cái tên 
Tự dưng em quá chừng xấu hổ 
Má đỏ bừng và không cười nói nữa 
Có ai hỏi: "Hắn đấy à ?" 
vội đáp: "còn lâu!" 

Và anh thì có khác gì đâu 
Cũng bối rối rồi vội vàng phủ nhận 
Ai lại dám tỏ bày niềm xúc động 
Nên bất ngờ phải nói "Có" thành "Không" 

Bài hát anh hát cho cả lớp nghe chung 
Sao ánh mắt cứ nghiêng về một phía ? 
Tự dưng em không dám lên lớp trễ 
Chỉ sợ anh chê : con bé ấy lười ! 

Tự dưng em vui hơn và anh càng thấy yêu đời 
Anh đi dạo thường xuyên hơn ngang căn phòng em ở 
Em cũng chợt thích ngồi bên cửa sổ 
Chỉ cần một cái nhìn là hai đứa sẽ ngủ ngon 

Nhưng bạn bè ơi, 
đừng tìm hiểu gì hơn 
Em sẽ bảo em chỉ ngồi hóng gió 
Anh sẽ giải thích rằng anh đi ngang căn phòng đó 
như đi ngang bao căn phòng khác của trường 

Khi biết yêu ai cũng ngỡ mình vẫn bình thường 
Dù thật sự có rất nhiều thay đổi 
Mà thay đổi trước tiên là bắt đầu nói dối 
Nhưng là sự nói dối vụng về trẻ nít rất dễ thương 
Và dĩ nhiên là đáng được khoan dung 
Hãy tha thứ cho những người vì bắt đầu yêu nên bắt đầu nói dối.(ST)


22 tháng 9, 2009

BÀI THƠ VỀ CÁI NẮM TAY

images1399857_hand in hand (1) | anhso.net


Chẳng biết ngày xưa Trọng Thủy nắm tay Mị Châu thế nào mà thành Cổ Loa dậy sóng
Con gái ngàn năm vẫn khờ dại thế
Hoá kiếp ngọc trai vẫn đau đáu 1 chuyện tình


Người ta có thể nắm tay nhau đi qua cuộc tử sinh
Họ có thể mất nhau vì nắm tay không đủ chặt
Như Orphee cố giữ người yêu trong tay đừng tan biến mất
Mở tay ra chỉ còn một chút hư không


Có 1 lần sau tất cả những chờ mong
Anh nắm tay em đặt tình yêu vào đấy
Từ dạo ấy Promete đem lửa xuống trần gian sưởi ấm trái tim người


Em lang thang suốt một cõi đời
Lạnh như mùa đông vô hình như gió
Vẫn rải lông ngỗng bằng trái tim rực lửa
Để nhớ đường về tìm lại một bàn tay" (ST)

14 tháng 9, 2009

SÀI GÒN CHÊNH CHAO NHỚ!



Sài Gòn một buổi sáng lạnh, buồn và nhớ... Cái lạnh về chênh chao bên cửa gió.
Em yêu dấu!

Sáng nay, Sài Gòn lạnh đấy em à. Anh cảm nhận được làn da mình se lại theo từng cơn gió len nhè nhè qua ô cửa sổ vào phòng... tỉnh giấc. Bao giờ cũng thế, anh quờ tay qua bên để thấy em vẫn đương còn đó, như những gì đáng ra phải là như vậy!

Anh nhớ em, nhớ đến lắt lay em ạ! Sài Gòn lâu rồi mới có cảm giác se sắt; anh đi làm rồi lại không đến toà soạn nữa, chẳng hiểu sao lại rẽ vào lối ấy, chọn đúng chỗ ngồi ấy, có phải em muốn anh tới không?
Một năm rồi chẳng có gì thay đổi cả. Nhà thờ Đức Bà vẫn cổ kính rêu phong, những bức tường gạch đỏ, những ô cửa sổ kín mít thâm trầm, làm nền cho những bức ảnh cưới đẹp đến mê đắm. Chúng mình cũng đã có những phút giây như thế, em nhỉ?! Nụ cười còn vẹn nguyên sau bó hồng đỏ thắm, tinh khiết một màu váy cưới em trong anh...
Mời bạn click vào đây để nghe ca khúc: I’m Yours  -Ảnh minh họa: Prosthetich

"Vẫn quen như ngày trước
Gọi hai ly cafe
Giật mình chiếc ghế trống
Mới thấy mình tái tê"

Hồi xưa, đều đặn những sáng chủ nhật cafe góc này, anh nhớ có lần em đọc cho anh nghe những câu thơ ấy. Ai biết đâu rồi sẽ có ngày chính bản thân anh phải trải nghiệm nỗi tái tê, khi cảnh cũ còn nguyên đó nhưng người xưa không còn. Bắt đền em đấy, em yêu ạ...

Anh lại khóc rồi đây này. Sao em không lau nước mắt cho anh bằng khăn tay em vẫn thường dùng, anh thèm mùi hương, một chút thoang thoảng nước hoa, một chút mồ hôi ấy. Em đâu rồi, có ở quanh đây với anh không?

Sáng nay, vẫn ly cafe đá không đường, loại cafe mỗi lần em nếm thử đều nhăn mặt ngúng nguẩy kêu anh kì cục, đắng thế mà bảo ngọt; nhưng hôm nay đúng đấy em ạ, cafe sao đắng nghét cổ họng, đắng cả lòng anh đến nát tan. Anh gọi cho em cafe sữa nhé. Nếu có thể nghe được em nói, có lẽ em lại trách anh phải không, sao cứ tự giày vò nỗi đau mình như thế, sao không buông tay để em được ra đi trong thanh thản chứ? Đàn ông ai lại khóc giữa dòng người phố xá thế này. Nhưng, em ơi, giá mà anh có thể vô tri...

Tạo hoá xếp đặt để nghiệt ngã vào mình. Em và anh có tội gì mà phải chia lìa đau đớn vậy. Chỉ còn tuần lễ nữa thôi em đã là vợ của anh; vậy mà buổi chiều định mệnh ấy, số phận đã cướp đi em từ anh mãi mãi. Sao lại là em chứ?! Anh sẽ chẳng bao giờ quên được ngày đó, đáng ra chúng mình phải ngập tràn trong niềm hạnh phúc, trong hoa hồng và bánh ngọt, trong những lời chúc chung sống thuận hoà đến "răng long đầu bạc". Em bỏ anh đi, để lại anh với nỗi chơ vơ đến thừa thãi cả cuộc đời...




Ảnh minh ho1LeapOfFait


Em ạ, bộ ảnh cưới chúng mình anh vẫn còn giữ đấy - bộ ảnh em là người xinh nhất, nhưng chẳng bao giờ được xem. Em biết anh thích nhất bức nào không, bức mà em cầm ly cafe đen tinh nghịch, trông khuôn mặt nhăn nhó của em thật buồn cười, cứ như là con trẻ. Ai đời chụp hình cưới, còn tung tăng chạy qua đường mua ly cafe về tạo dáng. Em chọc quê anh, nhưng uống đen không đường là thói quen rồi, anh không bỏ được, em ạ.

Nghề báo đi nhiều, viết cũng nhiều, nhưng đã bao giờ anh viết gì cho em được đâu. Mấy hôm trước, bên mảng xã hội có đăng bài về một tài xế lái ẩu đâm chết một cô gái khi đang trên đường nhận ảnh cưới về nhà, máu và những bức hình trộn lẫn con đường. Anh đã khóc em ạ, đọc lại đau mình, thương em. Tại sao lại có những chênh chao nơi giới hạn được và mất như thế, con người lại không thể chọn lựa. Giá như, buổi chiều hôm đó, anh không bận, không để em đi một mình, có lẽ đã không có nỗi đau xé ruột thế này.

Ít khi Sài Gòn lạnh lắm, sáng xuống phố thấy ai cũng mặc thêm áo ấm. Anh chỉ độc chiếc sơ mi, chạy xe nhanh một chút cũng thấy run em ạ. Giá mà như trước đây, thế nào em cũng nhắc anh khoác thêm áo trước khi ra đường, giọng nhỏ nhẹ đến thương. Chở em qua chỗ làm rồi mới ghé toà soạn, em gục đầu vào lưng anh đòi ngủ nướng, tay đút vào túi áo anh phía trước, ghì nhẹ vào hông. Giờ đi một mình, nhớ quá!




Ảnh minh họa: solo_soletto

Em có nghe anh hát không, bài "Cafe một mình" nhé:

"Sáng nay cà-phê một mình
Sài Gòn chợt mưa chợt mưa
Nhớ em bao nhiêu cho vừa
Em ơi em ơi...

Sáng nay nghe mưa quanh mình
Trời chợt lạnh như mùa đông
Những cơn mưa rơi ơ thờ
Rớt trên cuộc tình mong manh

Em đã đi một ngày mưa buồn
Cơn gió đông lạnh đầy đôi tay
Em đã đi để lại nơi này
Đôi mắt nâu ngồi buồn xa xăm
Như cánh chim lạc về phương nào 

Theo bước chân một ngày mưa bay
Em đã đi để lại nơi này
Cơn gió đông còn buồn mênh mang

Sáng nay mây thấp trên đầu
Từng giọt cà-phê ngọt đắng
Biết em nơi đâu bây giờ
Em ơi em ơi
Sáng nay ngồi khóc một mình
Từng giọt sầu rơi lặng lẽ
Biết ta xa nhau thật rồi..."





Gác lại tất cả, buổi chiều tới toà soạn, ngồi gõ cho đủ ngàn chữ lấp bên mảng chính trị bị đổ bài, để tối nay có thể về thăm em như thế này, em thích không? Chỉ vài tiếng nữa thôi sẽ về đến quê nhà em yên nghỉ, anh sẽ lại được bên em. Con tàu vút đi trong đêm yên lặng, qua những vạt rừng đen thẫm phía đường chân trời. Trong toa, dưới ánh đèn mờ nhạt, mọi người ngủ cả rồi, anh không tài nào chợp mắt được vì nỗi háo hức được gặp em. Một entry cho em, em nhé.

Anh gọi em là ngọn lửa, như trong lời ca khúc "Bức thư tình thứ ba" của Đỗ Bảo mà anh thích. Bởi vì, "Khi để mất em tháng ngày tối tăm, không còn có em đông về lạnh giá... Tình yêu của anh trong trái tim này, vẫn dành về em nơi ấy. Em là ánh lửa, mang cho anh tất cả, mà chỉ khi em thiêu đốt anh, anh thật lòng mới hiểu".
Có thể đến một ngày, một người phụ nữ đến thay em chăm sóc anh, nhưng em ạ, với anh, em mãi luôn là vợ.
Cô vợ hiền, xinh, bé nhỏ, biết yêu anh trọn cuộc đời mình...
Anh đang về bên em đây.


Sáng ngày mai, em ơi, Sài Gòn chắc vẫn còn đương lạnh...


Sài gòn, sáng 02/07/2009
  • Gửi từ Blogger Kim Thanh Phong – “…I am me… “Nếu tôi chết đi, xin cứ để ban công rộng mở…” (Gacxi Lorca)”


Search Box

Loading