Tìm kiếm trong Blog này

7 tháng 9, 2008

MỘT NGÀY CHỦ NHẬT BÌNH THƯỜNG


Sao rồi mọi người? Ngày Chủ Nhật tuyệt vời chứ hả?... với tớ thì hôm nay cũng hơi bị "tuyệt vời"đấy!!! Xem nào, hôm nay Chủ nhật, ko đi làm, bà chị "bé bé, xinh xinh" và "bé lùn" em của tớ trổ tài nội trợ...Hôm nay tớ được ăn món cá rô đồng chiên đấy, và "canh nghèo rớt mồng tơi" nấu với thịch xay. Mà quá trình nội trợ của bà chị tớ cũng "kinh" lắm cơ, một ví dụ điển hình nhé, vì sợ mắt của con cá rô chiên sẽ bị nổ thế là chị tớ nghỉ ra một cách "rất hay' như thế này, lấy 2 con mắt cá, nhét vào cái bụng của nó rồi bìnht ỉnh mà ngồi chiên, thế là chẳng sợ con mắt cá nổ nữa...mọi người thấy bà chị tớ có can đảm ko???(mà ko bít con mắt cá có nổ ko ta? cái này tớ chịu???)Cơm ngon, canh cá ngon, nhưng hôm nay cái "lip' của tớ bị đau quá, ăn chẳng bít ngon lành gì...Cám ơn bà chị "bé bé xinh xinh" và "bé lùn' nhé!!! Về bữa cơm ấy mà...

...3 ngày nay tớ chưa bước ra khỏi dãy phòng trọ! Tiếp xúc với bên ngoài chủ yếu qua cái Computer. Làm biếng khiếp nhỉ? Thế là hôm nay đẹp trời, bạn Công dắt chú ngựa sắt ra chạy lòng vòng, có lẻ do mấy ngày nay ko hoạt động nên giác quan của bạn Công bị "mòn" hay sao ấy, mà chắc tại xui, mà ko tại hai đứa nhóc kia nó ẩu, chạy từ Trần Quang Khải về tới ngã tư Nguyễn Bỉnh Khiêm-Nguyễn Thị Minh Khai, đèn xanh, mình rồ ga chạy lên, ko ngờ có 2 cô cậu nhóc nhóc từ phía Nguyễn Thị Minh Khai cố "đu đèn đỏ", hậu quả là bánh chân trước của con ngựa sắt của tớ móc vào chân sau con ngựa của 2 đứa nhóc, làm con ngựa của tớ ngã lăn đùng ra chết, may mà tớ bình tỉnh nhảy xuống kịp nên chỉ bị xây xát nhẹ, mà chưa hết, một anh thợ hồ chạy sau tớ đang cầm một cây thước thật dài cũng lỡ đà bay theo tớ luôn. Hai đứa nhóc thì khỏi nói, ngã lăn quay, lạ một cái là sau vụ đụng xe, đường ai nấy đi, ko một lời phân trần, hai đứa nhóc đứng dậy chạy, mình và anh thợ xây cũng ko bị gì nặng nên cũng chảng muốn làm khó tụi nó...nhưng phải chi 2 cô cậu ấy bít xin lổi một tiếng thì hay hơn...

...Vào bưu điện Thị Nghè, gởi EMS cái CD ra cho "xếp Vân", trong lúc chờ tớ thấy một cô bạn gái cở tuổi tớ, đang gởi 1.5 triệu đồng về Nghệ An, chắc là gởi cho gia đình, nhìn bạn ấy ăn mặc cũng giản dị...sau khi gởi tiền và trả tiền phí xong, hình như bạn ấy còn có mười mấy ngàn...tự nhiên thấy bạn ấy giỏi quá...Còn mình, chưa lo cho cái thân này nổi nữa...hichic!...!!!

Thế là một ngày nữa lại chuẩn bị khép lại, và ngày mai sẽ lại bắt đầu một tuần mới, hứa hẹn nhiều điều bất ngờ..."Ngày dài từ đêm trắng sinh ra" mà! Chúc mọi người một tuần mới thành công nhé!!!

Boulevard - Dan Byrd
I don't know why
You said goodbye
Just let me know
You didn't go
Forever my love
Please tell me why
You made me cry
I beg you please
I'm on my knees
If that's what you want me too
(Chorus)
Never knew that it would go so far
When you left me on that Boulevard
Come...again you would release my pain
And we could be lovers again
Just one more chance
Another dance
And let me feel
It isn't real that I've been losing you
The sun will rise with in your eyes
Come back to me and will be happy together
…..repeat (Chorus)
….. May be today I'll make you stay
A little while just for a smile in love together
For I will show a place
I know in Tokyo where we can be happy forever
…..repeat (Chorus)…..
Boulevard

Có một người đã nói: "Khi bạn hát lên một bản tình ca, nghĩa là bạn đang hát về cuộc tình của chính mình” Những bản tình ca thường có gì nhỉ? Lời yêu thương, nụ cười hạnh phúc, bàn tay tin cậy và ánh nhìn trìu mến. Lãng mạn nhất, đôi khi nồng nhiệt, đôi khi êm đềm là bản tình ca có những cơn mưa; mưa cũng như nước mắt ai. Bản tình ca dưới đây, cũng có nụ cười và giây phút hạnh phúc; vậy mà, kết thúc lại ướt đẫm những cơn mưa. Em thân yêu! Anh muốn gọi em bằng những tình cảm nồng cháy nhất dù anh biết rằng em sẽ chẳng bao giờ thuộc về anh nữa. Có một đêm mưa rất to, những cơn mưa rào đầu tiên vào mùa hạ. Em sợ sấm chớp, sợ trời mưa. Biết như thế nên anh nắm tay em rất chặt, kéo em lại gần với anh hơn. Rồi như để cho em khỏi sợ hãi anh đã hát cho em nghe. Những câu hát cứ vang lên trong mưa, em không còn sợ hãi nữa. Vì anh nắm tay em và đang hát cho em nghe . Vì lưng anh đang là nơi em dựa trong mưa . Vậy mà anh không thể tin được có một ngày mình chia tay. Ngày trước, nếu có ai đó nói với anh là mình sẽ chia tay anh sẽ nghếch mắt lên, cười với họ vì chẳng bao giờ anh tin có ngày đó. Anh không tin vì ngày ấy anh yêu em đến thế. Em! Cảm giác mất em làm cho anh thấy mình cô độc. Cứ mỗi lần mưa rơi rơi anh hát bài hát cũ. Nhưng chẳng bao giờ em còn nghe được nữa phải không em? Anh không nuối tiếc em ạ. Anh buồn vì anh yêu em, vì trong trái tim anh đã đầy chật những bóng hình của em, những kỷ niệm với em mất rồi. Biết bao giờ anh xoá hết được chúng em ơi? Mưa hạ làm cho phượng rụng cánh tơi tả, màu đỏ xác xơ cả lối về. Anh nghĩ về màu của trái tim, của hạnh phúc trong anh giờ cũng xác xơ như thế. Bằng giờ này năm trước em líu ríu bên anh, còn bây giờ anh chỉ có một mình với sự cô đơn trống trải. Lối về ngày cũ, những con đường cũ chỉ còn lại anh và sắc phượng tàn của một thời mình yêu nhau. Never knew that you would go so far When you left me on that boulevard Come again you would release my pain And we would be lovers again Bài hát ấy anh đã hát cho đến khi cổ họng anh rát bỏng, anh chìm sâu vào giấc ngủ nặng nề. Anh không muốn tin rằng anh mơ, bởi cách đó có vài phút thôi, vài phút trước tay em vẫn còn trong tay anh. Vậy mà khi mở mắt ra em không ở bên anh nữa. Trời không mưa mà nắng mênh mang nhưng lòng anh mưa ngập tràn. Bài hát cũ giờ anh không hát cho ai nghe, ai sẽ là người đi cùng em trong mưa như anh đã từng đi với em ngày trước? Những ngày không em, ngày nào anh cũng nghe Boulevard. Nhưng em thì chẳng bao giờ biết điều ấy. Biết cũng chẳng để làm gì mà em. Khi em không còn yêu anh nữa, tình yêu không thể níu kéo bằng sự thương hại. Nếu có em, nếu bàn tay nhỏ bé của em vẫn còn trong tay anh mà trái tim ấy không còn hướng về anh nữa anh sẽ còn đau hơn, buồn hơn. Vậy thì em ơi, bài hát trong mưa ngày xưa anh hát mưa đã cuốn đi rồi. Boulevard anh hát cho em sẽ chẳng bao giờ em nghe được. Anh chỉ biết rằng mỗi lần anh nghe bài hát ấy anh lại nhớ đến em. I don't know why you said good bye. Just let me know you didn't go forever my love. Please tell me why you made me cry. I bag you please I'm not uneasy if that's whay you want me to Em thân yêu của anh, Dẫu thế, tất cả vẫn còn vẹn nguyên trong trái tim anh về những ngày chúng ta ở bên nhau, về những chiều lộng gió, về những buổi tối sương mờ dần trên mặt hồ. Dẫu nuối tiếc và buồn đau thì những tháng ngày ấy vẫn chỉ là quá khứ chẳng bao giờ chúng ta quay lại được nữa. Bây giờ bên em là ai, anh không biết. Nhưng trên tất cả anh cầu mong em yêu người ấy để người ấy hạnh phúc, không phải một thời đau đáu hoài niệm như anh. Em thân yêu của anh, anh không hề cao thượng. Nước mắt của em đã nhiều rồi, nhiều đến lúc tưởng chừng cạn khô và ráo hoảnh. Anh không muốn em phải khóc như em đã khóc. Ở một nơi xa anh mong cho em được hạnh phúc. Chỉ có một điều anh muốn gió chuyển đến em. Em thân yêu, bản tình ca anh hát cho em, những bản tình ca trong mưa ngày ấy anh hãy chỉ giành cho em thôi nhé. Anh chỉ giành cho em và cho chính bản thân anh. Đường chiều nay đầy gió, anh lang thang trên những con phố mưa nắng để nhớ và yêu em. Anh lại hát Boulevard. Nhưng anh không còn buồn như ngày xưa nữa. Bây giờ tất cả trong em chỉ là quá khứ, kể cả tình yêu em giành cho anh cũng đã là quá khứ. Nhưng quá khứ là mãi mãi, là không thay đổi, như những ngày em yêu anh. Boulervard, đại lộ ngày xưa, những con đường của ngày xưa và những bản tình ca ướt mưa anh hát, tóc em xoã bay trong chiều gió xa. Bước chân anh đã nhẹ tênh dẫu trong lòng anh biết anh vẫn buồn. Chỉ một chút hoài niệm thôi, mong em đừng giận anh nhé. Em đã đi qua mùa xuân. Em đã học cách đứng được trên đôi chân của em. Anh không lo lắng nữa. Đường chiều xao xác gió bay, phượng rơi lả tả... Giờ đây chỉ mình anh hát cho chính anh nghe bản tình ca ngày xưa anh hát. Anh hát Boulevard, bài tình ca giành cho anh... · (Nhacvietplus)

6 tháng 9, 2008

8 ĐÊM...


8 ĐÊM...!!!

Trời ạ! Đi "họp mặt bạn bè" về! Hơi "xỉn"rùi, chưa ngủ được, online xem thử còn ma nào ko? Thế là gặp "HLDT", chuyên gia "ăn đêm", thế là "8 đêm" với đủ chuyện trên trời dưới đất...từ "tình yêu hôn nhân cho tới gia đình", khiếp! Mãi 8 , wa ngày mới lúc nào rồi cũng ko bít, nhìn đồng hồ của em Computer thì đã 01h25' rồi, khiếp! trình độ 8 của mình tăng lên theo cấp số nhân nhờ nói chuyện với nhỏ 'HLDT' này rùi! Hichic! Thứ 7, hồi chiều mình post 1 entry chúc mọi người "t7 máu chảy về tim", mời mọi người nghe bài 'love tobe love by you" thế mà mình thì thứ 7 lại "men chảy vào bao tử", kể ra thì cũng buồn nhỉ??? Biết làm sao được chứ! Hoàn cảnh đưa đẩy mà. ....Ồ! mà hình như cũng ko phải hoàn cảnh đưa đẩy nữa, mình là thằng đầu sõ rủ tui nó nhậu mà...hichic! Xem nào, một thằng chưa có việc làm ổn định, một thằng đang chờ kết quả pv, một thằng mắc nợ anh văn chưa được TN, đang chờ thi lần 2, một thằng thì đã nghỉ học...Như vậy thì đáng để "t7 men chảy vể bao tử " quá rùi gì nữa, chứ có máu đâu nữa mà đòi 'chảy về tim chứ"???hichic! Ừm! Mà công nhận " 8 đêm" cũng vui chứ nhỉ??? không gian yên tỉnh, tâm hồn thư thái...tuyệt vời!!! hichic! ...Dù gì cũng cám ơn "HLDT" nhé (bây giờ chắc đang "Cool And Clear" rồi..hihi!.. Chết rồi!... Có lẻ đây là entry sớm nhất cho ngày 7/9/2008 của cộng đồng 360 độ quá...!!! Thui! Chào mọii người, Chúc mọi người ai đang ngủ thì tiếp tục ngủ, (nhớ là dùng quên thở đó nha! Bạn Công ko muốn mất đi một người bạn đâu?) Còn ai chưa ngủ thì cố gắng mà ngủ, ai đang mơ thì tiếp tục mơ nhé! Bye bye mọi người...G9! And have a nice dream! And Beautyful Sunday nhé, sáng CN hãy mở thật to bài Beautiful Sunday để khởi đầu một ngày chủ nhật thật vui bên gia đình nhé! và sau đó thì hay mở FM nghe 'Quick And Snow Show" nhé! Cũng thú vị lắm đấy....Ò, ó ,o! Thôi chết! con gà duy nhất của thành phố HCM nó gáy rồi kìa... BBB mọi người nhé! Tớ đi ngủ đây!

(P/S: viết trong lúc "hơi men còn phảng phất' có điều gì ko phải xin mọi người bỏ qua nhé! ...Và "HLDT' ơi! Tớ nghe mẹ tớ nói với mấy nhỏ chị và em gái tớ là "con gái ko nên tắm khuya, ko tốt đâu!", bữa sau đừng thế nữa nhé!!!Thanhks đã 8 đêm với tớ nhé!)

01h39' rạng sáng ngày CN 07/09/2008

VỀ VIỆC DẠY CHÍNH TRỊ Ở ĐẠI HỌC VIỆT NAM

BBCVietnamese.com

16 Tháng 3 2006 - Cập nhật 23h35 GMT

Tưởng Bình Minh
Hungary

Về việc dạy chính trị ở đại học Việt Nam

Chương trình đào tạo nên một cử nhân đại học ở Việt Nam có khoảng 300 học trình. Song có đến 1/10 (tương đương với một học kỳ ) trong số đó được dành cho các môn chính trị như ’Triết học Mác-Lênin’, ’Kinh tế -chính trị Mác-Lênin’, ’Chủ nghĩa xã hội khoa học’, ’Lịch sử Đảng Cộng Sản Việt Nam và ’Tư tưởng Hồ Chí Minh’ (?!).

Những môn chính trị này theo chân các sinh viên từ học kỳ này qua học kỳ khác, từ khi họ vào được đại học cho đến khi ra trường.

1. Nói đến chất lượng đào tạo ở bậc đại học, đầu tiên, người ta thường dẫn chứng tới chất lượng, cách sắp xếp và tính thực tiễn của các môn học trong chương trình giảng dạy. Ai cũng biết chất lượng của bậc giáo dục đại học ở nước ta hiện nay còn yếu kém, ít ra là so với những quốc gia láng giềng như Thái Lan, Malaysia ( chưa dám sánh với Hàn Quốc, Nhật Bản, châu Âu , Mỹ và Úc ).

Nhưng là do đâu? Theo tôi, ngoài những thua sút về chất lượng giảng viên và điều kiện vật chất phục vụ cho việc học tập của sinh viên, - thì nguyên nhân chính của thực trạng đáng buồn trên bắt nguồn từ việc giảng dạy vô tội vạ các môn học chính trị.

Không thể có được một chất lượng giáo dục tốt chừng nào còn có tới 1/10 số học trình được giảng dạy chẳng liên quan gì đến chuyên môn ngành nghề đào tạo.

Người ta hô hào quá nhiều về mục tiêu công nghiệp hóa và hiện đại hóa của đất nước Việt Nam trong một tương lai gần. Song họ lại không chịu nhận ra một sự thật, rằng muốn có được công nghiệp hay hiện đại thì phải cần tới nguồn nhân lực có chuyên môn tay nghề cao, thay vì giỏi lý luận suông về các loại ’chân lý’ Mác-Lênin.

2. Trong lúc việc giảng dạy chính trị được ’chú trọng’ quá mức cần thiết như vậy, trải dài từ ban khoa học xã hội bậc chuyên ban trung học phổ thông cho tới bậc giáo dục cao đại học,cao đẳng và sau đại học; trong khi người người dù muốn hay không cũng cố mà tìm hiểu Lịch sử Đảng đế lấy cho được mảnh bằng, thì việc giảng dạy môn Lịch sử trong nhà trường được chú trọng ra sao? Ở đợt thi tuyển đại học vừa qua, gần 14 ngàn thí sinh bị điểm 1 môn lịch sử, báo chí trong nước đã phải dùng đến những từ như “bàng hoàng”, ‘thê thảm” để nói về thành tích kém cỏi đó.

Tôi lo sợ rằng, cứ tiếp tục bây giờ thì chẳng bao lâu nữa, người trẻ Việt Nam mình sẽ biết tới mấy ông tây Karl Marx và Vladimir Ilich Lenin còn rõ hơn nhiều so với việc biết về những bậc liệt tổ liệt tông của họ như Bà Trưng, Bà Triệu, Trần Hưng Đạo hay Quang Trung Nguyễn Huệ.

Cầm cuốn ’Việt Nam sử lược’ của cụ Lệ Thần Trần Trọng Kim (1882-1953) mà ứa nước mắt khi đọc thấy những dòng tựa này : ’ Người trong nước có thông hiểu những sự tích nước mình mới có lòng yêu nước yêu nhà, mới biết cố gắng học hành, hết sức làm lụng, để vun đắp thêm vào cái nền xã hội của tiên tổ đã xây dựng nên mà để lại cho mình … Nghĩa là ta hãy làm thế nào cho những thiếu niên nước ta ngày nay ai cũng có thể biết một đôi chút sự tích nước nhà, cho khỏi tủi quốc hồn ’

Cây có cội, nước có nguồn. Tình yêu của con người ta đối với Tổ quốc đất nước bao đời này luôn tự nhiên như là tấm lòng của họ đối với mẹ cha, như đối với anh chị em ruột thịt vậy. Làm sao cần phải và làm sao có thể ’ định hướng’ được những tình cảm thiêng liêng đó?

Làm sao cần phải và làm sao có thể đồng nhất được tình yêu Tổ quốc vua Hùng với tình yêu Tổ quốc XHCN ? Không cần tới CNCS, nước Nam này cũng đã và sẽ còn có bao bậc anh hùng dũng sĩ sẵn sàng xả thân vì sự hưng vong của dân tộc như Lý Thường Kiệt, Trần Quốc Toản, Trần Bình Trọng ...

3. Với những môn học chính trị hiện nay tại Việt Nam, sự thật không được nói tới rõ ràng. 'Đấu tranh giai cấp’ của CNCS là gì nếu không bao gồm cả cuộc cải cách ruộng đất do Đảng tiến hành vào những năm 1953-1956 khiến hàng trăm ngàn người Việt bị chính đồng bào họ đấu tố sỉ nhục tinh thần và nhân phẩm trước khi bị xử tử ngay tại chổ ? ’ Đấu tranh giai cấp’ là gì nếu không phải là người Việt giết hại người Việt ? Những quá khứ thương đau đó đã qua được nửa thế kỷ rồi, nhưng đọc lại những ’vần thơ’ của thi sĩ lãng mạn cách mạng Tố Hữu cổ động cho công cuộc cải cách ruộng đất mà tôi vẫn không khỏi bàng hoàng :

“Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ
Cho ruộng đồng lúa tốt thuế mau xong
Cho Đảng bền lâu cùng rập bước chung lòng
Thờ Mao Chủ Tịch, thờ Xít- ta-lin bất diệt”

’Công hữu hóa tư liệu sản xuất ’ của CNCS là gì nếu không bao gồm cả việc đánh tư sản mại bản, thực hiện chính sách cào bằng phi giai cấp khiến mọi người cùng nghèo như nhau, áp dụng kinh tế bao cấp lên miền Nam những năm 1975 đến 1986 , - khiến cho đời sống nhân dân khổ cực lầm than, để bây giờ đất nước tụt hậu đến 20 năm so với Thái Lan?

Nếu ví công cuộc phát triển kinh tế đất nước như việc người ta rướn người lên để hái quả thì chưa bao giờ Đảng đưa cho nhân dân một cái ghế để người ta đứng cao hơn cả. Những năm 1975-1986, với việc áp dụng lý thuyết ’công hữu hóa tư liệu sản xuất’ của CNCS, Đảng đã đào hố và bắt người dân nhảy xuống đó mà vươn tay hái trái . Hiện nay, nhân dân vẫn chưa được đứng trên mặt đất đâu !

Tại sao khi giảng dạy các môn học chính trị cho thanh niên, Đảng lại không dám nói về những sự thật trên? Đảng nói quá nhiều về một mục tiêu XHCN xa vời xa, nhưng lại không dám nói về những sự thật còn chưa nguôi nỗi đau do chính CNCS gây nên cho nước Việt này? Viết tới đây, tự dưng tôi nhớ đến một câu đùa của ai đó :’ Một Sự thật Lớn là một sự thật mà điều ngược lại của nó cũng là một Sự thật Lớn ’

4. Với việc nhấn mạnh đến các khái niệm ’giá trị thặng dư’, ’mua rẻ bán đắt’, ’bóc lột’, ’đào mồ chôn chủ nghĩa tư bản’ ,-các môn chính trị hiện nay khiến nhiều thanh niên có cái nhìn ác cảm không cần thiết đối với những người buôn bán kinh doanh đơn thuần và giới tư bản nói chung.

Cha ông ta đã nói ’phi thương bất phú’, liệu bọn ’con buôn’ ấy không phải là những người đang làm giàu cho chính họ, tạo công ăn việc làm và thu nhập cho nhiều người khác, đồng thời thông qua đó góp phần vào sự phát triển kinh tế quốc gia ? ’Bọn tư bản ’ là ai nếu không bao gồm cả những tập đoàn kinh tế nước ngoài mà chính phủ Việt Nam đang mời gọi họ vào đầu tư làm ăn ? ’Bọn tư bản bóc lột’ ấy còn là ai nếu không bao gồm cả những doanh nghiệp nước ngoài đang hoạt động tại Việt Nam mà cơ hội được làm việc cho họ là ước mơ của nhiều thanh niên Việt Nam ?

5. Tác hại lớn nhất của việc nhồi nhét các môn chính trị chính là làm thui chột khả năng độc lập suy nghĩ và văn hóa tranh luận của thanh niên Việt Nam. Người ta dùng quá nhiều mỹ từ như ’chân lý khách quan’, ’tất yếu lịch sử” để phán xét về tính ’ đúng đắn’ và ’sai trái’ của các vấn đề một quá cách giản lược thông qua hệ quy chiếu của riêng mình.

Nhiều thanh niên hiện nay [chính bản thân tôi cũng đã từng như thế ] có tâm lý là sướng run người khi nghe ai khen Việt Nam và giận sôi máu khi nghe lời chê bai đả kích dành cho những thực trạng đang diễn ra tại mảnh đất hình chữ S này.

Thậm chí, chưa tranh luận thì đã buông lời bài xích người đối thoại bằng những câu từ rất nặng nề như ’ nói xấu đất nước’, ’bôi nhọ quê hương’, ’quay lưng lại với Tổ quốc’, ’phản động’ … Không có khả năng chấp nhận những chỉ trích thì làm sao có thể bình tĩnh đối thoại để tìm ra cội rễ vấn đề và các giải pháp để cải thiện tình hình? Không có khả năng bình tĩnh đối thoại thì làm sao có được cái nhìn cảm thông, dung thứ và tinh thần xây dựng đối với những người bất đồng chính kiến ?

Việc nhồi nhét các môn học chính trị như hiện nay khiến cho nhiều thanh niên tự ru ngủ mình và giỏi ngụy biện. Người ta nói hiện tượng không quyết định bản chất . Song nếu không phải là những hiện tượng đơn lẻ mà là một hệ thống các hiện tượng lặp lại thường xuyên thì có thể nói sao về bản chất? Tham nhũng ở Việt Nam ? Vâng, thì ở đâu cũng có, nhưng ở Việt Nam là nồi canh hay nồi sâu ? Tại sao chỉ nói ’ ở trong chăn mới biết chăn có rận’ và khi rận quá nhiều thì sao không tự hỏi mình rằng lũ ký sinh trùng nhung nhúc đó từ đâu ra ? Có phải do cái chăn quá bẩn không ?

Làm sao mà người ta có thể dùng tay phải để chặt tay trái của mình được ? Làm sao có thể chống tham nhũng hiệu quả với giải pháp vừa đá bóng vừa thổi còi, khi mà Đảng là pháp luật và pháp luật cũng chính là Đảng ?

Kiến nghị và tâm sự thanh niên

Như trên đã phân tích, việc giảng dạy ồ ạt các môn chính trị hiện nay không những làm cho chất lượng giáo dục của Việt Nam lâm vào tình trạng yếu kém, mà còn làm thui chột khả năng tranh luận và phản biện của nhiều thế hệ thanh niên.

Có bắt buộc được các sinh viên mặc đồng phục quần áo đến giảng đường đâu mà ép họ phải mặc ’đồng phục tư tưởng’? Tại sao cứ phải bắt buộc ép uổng mà không phát huy tính dân chủ ngay trong giáo dục? Theo tôi, nên xem các môn chính trị như là những môn học tự chọn. Sinh viên nào muốn lấy thêm học trình hoặc yêu lý tưởng CNCS, CNXH quá thì có thể đăng ký theo học.

Kiến nghị là kiến nghị vậy thôi, dù là người lạc quan trong cuộc sống, tôi vẫn chẳng tin Đảng sẽ từ bỏ quyết tâm giáo dục tư tưởng và phẩm chất những thế hệ thanh niên Việt Nam theo định hướng XHCN. Đến các bậc giáo sư tiến sĩ, các nhà lý luận tài ba nhất của Đảng hiện nay vẫn mù mờ về khái niệm oái oăm ’ định hướng XHCN’ này, nói chi tới đám dân đen con đỏ còn lại? Chẳng lẽ dân tộc ta lại vẫn cắm đầu theo một con đường mù mờ với mong muốn đạt tới một mục tiêu cũng mù mờ ?

Kinh nghiệm lịch sử cho thấy chẳng có một chế độ hay triều đại nào có thể tồn tại được ở Việt Nam quá 300 năm.

Tôi tin rằng dù Đảng Cộng Sản Việt Nam có gượng được hơn 300 năm đi chăng nữa thì những năm tháng của Đảng cũng chỉ là khoảnh khắc hữu hạn trong lịch sử trường tồn của dân tộc mà thôi. Ba trăm năm là quá dài với mỗi đời người nhưng chỉ là cái chớp mắt của lịch sử.

Những giá trị mà hôm nay người ta tưởng là vĩnh cữu thì ngày sau đã lạc hậu và bị người đời bỏ quên. Lịch sử cùng thời gian sẽ phán xét tất cả. ’Mọi lý thuyết đều là màu xám, chỉ có cây đời mãi mãi xanh tươi’ . Làm gì có Tổ quốc XHCN vĩnh cửu ? Người nước Nam này chỉ có một Tổ quốc duy nhất, đó là Tổ quốc của những vua Hùng mà thôi.

Kể chuyện học Triết học Mác-Lênin

Năm học 1999-2000, tôi đỗ vào trường Đại học Kỹ thuật Đà Nẵng, chuyên ngành đào tạo kỹ sư hóa dầu do chính phủ Pháp tài trợ. Theo đó, trong hai năm đầu tiên, ngoài những môn học chính khóa bằng tiếng mẹ đẻ, chúng tôi còn được dạy Pháp văn một cách bài bản. Từ năm thứ 3 trở đi sẽ được tiếp cận các kiến thức kỹ thuật qua ngôn ngữ của xứ sở gà trống Gaulois.

Nói thì nghe hay vậy, song ở học kỳ đầu tiên, chúng tôi không được dạy bất cứ một thứ gì liên quan đến môn Hóa cả. Thay vào đó là mỗi tuần 4 tiết học Kinh tế chính trị Mác-Lênin. Đến lúc này thì nhiều người đã bắt đầu lo ngại về chất lượng của một chương trình đào tạo Tây không ra Tây, ta chẳng ra ta.

Có vẻ như người ta vẫn chưa muốn tư tưởng lớn của hai cụ Karl Marx và Vladimir Ilich Lenin sẽ không còn dịp sống mãi trong trái tim của mấy gã thanh niên mới 18 tuổi đầu đã bập bẹ tiếng Tây và tiêu pha nhờ học bổng của tư bản.

Thế cho nên ở học kỳ thứ 2, ’những triển vọng kĩ sư hóa dầu’ lại ’được’ đến với chân lý CNCS, CNXH qua 4 học trình môn Triết học Mác-Lênin. Ấy là chưa kể tới một lô lốc các loại ’chân lý’ khác nhau như ’Chủ nghĩa xã hội khoa học’, ’Lịch sử Đảng Cộng sản Việt Nam’, ’Tư tưởng Hồ Chí Minh’ cho tới khi chúng tôi bước được chân ra khỏi cổng trường đại học.

Nhưng trên hết, kỷ niệm về những tiết học của môn Triết học Mác-Lênin sẽ khó mà phai mờ trong tôi. Thật sự, đó không hẳn chỉ là những buổi nghe giảng thông thường, mà còn là những cuộc ’đấu trí’ đầy kịch tính.

Cần phải nói thêm rằng, với đa số các sinh viên trong ngành tôi xuất thân là ’dân’ nhẵn đít khoa học tự nhiên, thành ra những danh từ như ’khoa học biện chứng’, ’giá trị thặng dư’, ’ đấu tranh giai cấp’, ’công hữu hóa tư liệu sản xuất’ …quả là khô khan và khó nhằn. Giảng đường vắng bóng sinh viên dần cho tới khi thầy giáo ban bố ’lệnh giới nghiêm’ : điểm danh – ai vắng quá 3 buổi sẽ bị đánh trượt.

Ban đầu thầy thường điểm danh vào đầu buổi giảng, nhưng sau khi xướng tên xong thì nhiều trong số bọn chúng tôi lại lặng lẽ ’chuồn’ ra ngoài. Thầy bèn thay chiến thuật, đổi sang điểm danh vào cuối giờ.

Bọn tôi bèn đối phó bằng cách lẻn vào lớp vào những phút cuối. Một số gã vắng mặt còn nhờ bạn xướng hộ tên, nhưng thầy biết được nên chuyển đổi ’cơ chế’ điểm danh miệng sang điểm danh bằng giấy.

Nghĩa là thầy sẽ phát cho chúng tôi một tờ giấy và mọi người chuyền tay nhau ghi tên mình vào đó, trong lúc đó thầy sẽ cẩn thận đếm số ’ đầu người’ có mặt tại buổi học. Đến nước này thì các ’kỹ sư tương lai’ phải đầu hàng vô điều kiện, cho dù chán học đến đâu thì cũng cố lết thân tới lớp.

Thầy giáo nói về khái niệm ’giá trị thặng dư’ rồi kết luận bọn tư bản con buôn chính là bọn mua rẻ bán đắt, chỉ có người vô sản là bị bóc lột. Tôi bỗng liên tưởng đến chị bán xôi và bà chủ quán cơm bụi. Ôi, những con người xởi lởi và đáng mến đó có thể là quân bóc lột gì ư? Hay là họ tự ’bóc lột’ chính họ ?

Chị bán xôi thường khoe với tôi về con trai chị. Cậu bé đang học lớp Bảy và được nhận bằng khen vì thành tích học tập. Chị nói rằng dẫu khổ sở vất vả đến mấy cũng cố cho con trai của chị vào được đại học như tôi bây giờ. Thế thì cái ’lợi nhuận’ từ ’giá trị thặng dư’ của người đàn bà tội nghiệp với ước mơ bình dị nuôi con ăn học đó là từ đâu mà ra ? Hay là chị mua rẻ bán đắt để bốc lột những thằng sinh viên nghèo bằng mấy miếng xôi sáng ? Đầu óc tôi quay cuồng. Đầu óc của một cậu trai 18 tuổi quay cuồng.

Thầy nói về một tương lai ’giãy chết’ của bọn tư bản. Giọng của thầy khá rụt rè. Từ ’giãy’ mà thầy dùng khiến tôi nghĩ ngay tới động từ ’nằm’. Khi nằm thì người ta mới có thể giãy, có ai đang đứng mà giãy đâu?

Tôi mơ màng về những cô gái Pháp xinh đẹp đang nằm phơi thân mình hấp dẫn của họ trên những bãi biển đầy nắng gió Âu châu. Nhưng rồi tiếng đặng hắng phát ra từ cái cổ họng khản đặc của thầy đã làm tôi quay về với thực tại tiết học. Tôi lại miên man. XHCN có còn xa không ? Ba mươi năm nữa? Ba trăm năm nữa hay ba ngàn năm nữa ? Không ai biết ! Đó là một thế giới đại đồng, người với người sống yêu thương, không chút tư lợi, chẳng ai bóc lột ai. Thiên đường dưới hạ giới chăng?

Ở Anh ở Pháp và vô số những nơi khác mà bọn tư bản thống trị, nếu thất nghiệp thì người ta vẫn còn có tiền trợ cấp để sinh sống, để sang Việt Nam làm tây balô.

Còn ở nước tôi khối người làm hết hơi ra mà chẳng đủ ăn. Nếu có thiên đường XHCN thật , tôi tin rằng nước Anh nước Pháp cũng sẽ làm cho giấc mơ của các cụ Karl Marx và Vladimir Ilich Lenin trở thành hiện thực sớm hơn nước Việt Nam mình chí ít cũng vài trăm năm. Mà cũng lạ, Đảng thông minh hơn phần còn lại của thế giới này chăng?

Mác nói muốn có XHCN thì phải qua TBCN, tức là phải tích lũy của cải, tích lũy thặng dư. Đằng này, đùng một cái, chúng ta lại muốn nhảy từ phong kiến lên XHCN. Người ta đã nói nhiều tới những cụm mỹ từ như ’quá độ đi lên XHCN’, song đi mãi mà chẳng thấy tới nơi.

Cũng là ’học hỏi Tây phương ’cả, tại sao Việt Nam chúng ta lại không học theo những giá trị tiến bộ mấy ông Tây ở những thế kỷ 20, 21 này để đem lại thịnh vượng cho đất nước như các quốc gia Nhật Bản, Hàn Quốc - mà lại khăng khăng kiên định lập trường lý tưởng của mấy ông Tây hồi đầu thế kỷ 19?

Nghĩ đến đó, tôi bỗng cảm thấy hoang mang. Tôi càng hoang mang hơn vì nhận ra rằng chẳng có ai dám thắc mắc hay phản đối lời thầy nói. Tôi cũng muốn thắc mắc và phản đối lắm, nhưng cuối cùng lại im lặng như các bạn của mình. Im lặng tức thời không có nghĩa là đồng ý. Nhưng nếu im lặng quá lâu thì mọi hoài nghi sẽ biến mất. Và khi con người ta không đủ sức để hoài nghi nữa thì mọi điều vô lý nhất cũng có thể biến thành chân lý.

(Đọc để tham khảo nhé mọi người...!!!, bài mình tình cờ đọc được trên BBC)

Bài chỉ mang nêu quan điểm cá nhân của tác giả, người post ko chịu trách nhiệm về nọi dung của bài viết....

5 tháng 9, 2008

Truyền Thuyết Về Cá Loài Hoa

TRUYỀN THUYẾT VỀ CÁC LOÀI HOA

Các loài hoa có nhiều truyền thyết hay lắm, bạn Công sưu tầm được trên mạng một số truyện nên Post cho mọi người thưởng thức nè...Chúc mổi người sẽ là một loài hoa nhé...

Truyền thuyết hoa Tuylip (Тюльпан)





Bạn đã có dịp được nghe hoa trò chuyện chưa? Còn tôi, thú thật là vào một sớm đầu xuân tôi đã tình cờ được nghe hoa Tuyết trò chuyện với hoa Tuy Líp của người Udơbếch rồi. Đúng hơn là hoa Tuy Líp nói, còn hoa Tuyết thì chỉ lắng tai nghe, thi thoảng mới ngắt lời bạn bằng một vài câu hỏi.

Nhưng tốt nhất là tôi sẽ kể lần lượt cho các bạn nghe mọi chuyện. Tôi đã được một người bạn gái tặng cho mấy hạt hoa Tuy Líp tìm được trên các sườn đá Derapsan. Về mùa Thu tôi đem những cái hạt ấy trồng trong mảnh vườn bên cạnh bức tường nhà, gần một khóm hoa Tuyết.

Mùa Xuân, tuyết thường tan vào tháng ba, tiết trời ấm áp một cách đặc biệt. Tất cả các bông hoa Tuyết cũng như hoa Tuy Líp đều lần lượt nhú lên qua một lớp tuyết mỏng và hớn hở đón chào mùa xuân.





Vào một đêm tháng tư, tôi ngồi lại khá muộn trước một công trình mà tôi chỉ muốn làm cho xong ngay. Khi tôi đặt dấu chấm cuối cùng rồi ra mở cửa sổ, ngồi xuống chiếc ghế bành nghỉ xả hơi, hít thở luồng không khí trong lành thì ở phía chân trời đã rực lên ánh bình minh. Tôi chợt nghe có tiếng reo thanh thanh, thật tươi rói và dễ chịu, hệt như những chiếc ly pha lê chạm nhẹ vào nhau ở đâu đó.

- Xin chào - Bông hoa Tuyết khẽ lên tiếng.

Sau đấy là giọng đáp lại hơi khô một chút:

- Chào!
- Hẳn cậu là người ở xứ khác đến khu vườn nhà chúng tớ? - Vẫn giọng nói thanh thản hỏi?
- Lần đầu tiên tôi được nở hoa ở đây.
- Vậy, chúng ta quen nhau rồi nhé. Tôi là cây hoa Tuyết.
- Còn tôi là hoa Tuy Líp.
- Cậu từ đâu tới đây?
- Từ một miền xa lắm, có tên là Udơbêkixtan.

- ồ, cậu ở xa thật đấy - Hoa Tuyết thỏ thẻ, làm như nó đã quá biết Udơbêkixtan ở đâu và xa xôi như thế nào - Theo phong tục của vườn nhà tớ, cậu cần phải kể cho tớ nghe về chuyện của đời cậu.

- Chuyện đời mình thì ngán ngẩm lắm - Hoa Tuy Líp thở dài. Chúng tôi đã truyền đời truyền kiếp kể cho nhau nghe để không một ai trong chúng tôi quên rằng, cô bé Tuy Líp đã phải gánh chịu.... những bông hoa của chúng tôi phải cháy lên ngọn lửa vĩnh cửu để tưởng nhớ ai...

Một ngàn năm trước đây tại một thung lung trong núi Derapsan có một người sống bằng nghề chăn cừu tên là Xabiđan. Ông sống rất cực khổ vì đàn cừu ông chăn dắt không phải là sở hữu của ông mà là của điền chủ Hamít. Xabiđan chỉ có đôi cánh tay lực lưỡng, một cây sáo tự khoét lấy và bảy cô con gái mắt đen huyền. Cô út có tên gọi hơi khác thường: Tuy Líp. Xabiđan rất yêu quí các con gái của mình, xong cũng đã nhiều lần ông than thở:

- Ôi, giá ta có đứa con trai....

- Vì sao ông ta lại thích con trai hơn? - Cây hoa Tuyết hỏi.

- Vì đối với một người cha, con trai giống như đôi cánh. Còn con gái... con gái rồi sẽ đi lấy chồng, sẽ bỏ cha và để lại cho trái tim ông nỗi đơn độc và buồn rầu.
Một hôm, cô út và là cô gái đẹp nhất của người chăn cừu - nàng Tuy Líp mười tuổi, mang bữa ăn trưa đến cho cha. Để cho người cha đang mệt mỏi được khuây khoả, nàng bèn cất tiếng hát những bài hát nàng tự nghĩ ra và nhảy những điệu múa trông thật uyển chuyển và đẹp mắt. Đôi gò má nàng cứ hồng hào thêm lên, và cặp mắt đen láy thì sáng rực như hai vì sao, không một công chúa nào có thể sánh được.





Đúng giờ khắc ấy, số phận cay nghiệt đã phái điền chủ Hamít cưỡi một con ngựa hùng dũng đến trước đàn cừu. Vừa trông thấy nàng Tuy Líp nhảy múa, gã bèn dừng ngựa lại, nấp sau mấy bụi cây nhỏ theo dõi từng động tác nhảy tuyệt diệu của cô gái kiều diễm.

Nhảy xong Tuy Líp nói với cha:

- Cha ơi, con muốn được múa hát cả đời để cho mọi người được vui sướng.

- Ôi, con yêu quí của ta - người cha lắc đầu - Con là một cô gái nghèo hèn, kiếm đâu ra những xiêm áo lụa là và những bộ y phục múa trong suốt?

Hamít rình chờ cho đến khi cô gái mang bát đĩa về nhà thì xông ra túm lấy cô đưa cô về dinh cơ nhà mình. Gã đẩy Tuy Líp vào một căn phòng kín, ở đó đã có hàng trăm cô gái đẹp đang dệt thảm. Suốt từ lúc mặt trời mọc cho đến tận hoàng hôn, Tuy Líp dầm mình trong đám bụi nhuế nhoá với công việc dệt thảm tẻ ngắt và mệt mỏi. Một mùa Hè tối tăm và tuyệt vọng đã qua. Rồi mùa Thu và mùa Đông cũng chấm hết. Nhưng khi mùa Xuân vừa đến thì nỗi buồn nhớ núi non, nhớ những con suối chảy rì rào và tiếng chim ca bỗng dày vò Tuy Líp khôn nguôi, khiến nàng phải đi đến quyết định: Hoặc là chết hoặc là trở về với tự do.





Một bữa nọ, cô gái lại bên cửa sổ phóng tầm mắt qua lỗ khe nhỏ nhìn xuống phía dưới. Nàng phát hiện ra ở ngay dưới chân cửa sổ có vô số những mảnh chai, kính vỡ - đó chính là cái bẫy, nếu tù nhân nữ nào liều mạng phá cửa sổ bỏ trốn thì sẽ bị cứa đứt chân.

Đúng lúc đó có một con chim bay đến đậu ngay bên bệ cửa sổ - đấy chính là con bồ câu trắng của người chị cả tên là Phairidôđa.

Làm thế nào để báo tin về nhà đây? Tuy Líp không biết viết, thậm chí ở nhà cũng chẳng ai biết đọc. Cô vội vã cắt ngay một mớ tóc đen của mình, dứt một vài sợi quí vẫn thường dùng để dệt thảm rồi chuyển qua khe hở cho chú bồ cầu tin cẩn. Chim tạm biệt nàng, bay đi.

Khi nhận được tin em út, Phairidôđa nghĩ nát óc tìm cách cứu em gái. Cuối cùng nàng đến gặp bà lão Turơxun. Bà lão sống đơn độc trong túp lều rách nát, ngày ngày kiếm cây cỏ làm thuốc chữa bệnh. Tương truyền Turơxun có thuốc phục sinh.

Turơxun nghe hết chuyện Phairidôđa kể, bà liếc nhìn mặt trăng rồi lầm bầm khấn:

- Tự do không phải thứ quà tặng mà phải đánh đổi nó bằng máu.

- Bằng máu của Tuy Líp ư? - Phairidôđa sợ hãi kêu lên.

- Phải, bằng máu của Tuy Líp, bằng máu của tất cả bảy chị em nhà ngươi. Mà không chỉ có thế, còn bằng chính cả máu của tất cả những người bạn quí, của những đứa bé nghèo nàn của các ngươi nữa. Hãy nghe ta nói đây:

" Sau hai đêm nữa, đến đêm thứ ba, khi mặt trăng bắt đầu mọc lúc nửa đêm, Hamít sẽ tổ chức tại dinh cơ nhà lão một bữa đại tiệc. Như thường lệ, bọn lính gác bao giờ cũng là những kẻ bị chút rượu say trước nhất, mặc dù sáng hôm sau họ phải trả giá bằng một cái đầu. Ngay đêm ấy, trước lúc trăng lên, chị em các ngươi và các bạn gái của Tuy Líp phải lọt được vào dinh cơ, còn chim bồ câu sẽ chỉ cho các ngươi cửa sổ phòng giam các cô gái. Hãy đi chân đất đến gần cửa sổ mà mở ra. Ta nói là phải đi chân đất. Bàn chân các ngươi sẽ bị thương vì mảnh kính. Bây giờ ta sẽ nói tại sao. Hamít nhanh chóng phát hiện ra bầy nô lệ của gã chạy trốn và gã sẽ đuổi theo. Căn cứ vào một vài vết máu, gã có thể biết một cách rõ ràng bầy nô lệ trốn đi đâu, nhưng nếu dấu vết đó lại quá nhiều thì gã sẽ lúng túng, trong khi đó có người lại đang leo lên một sườn dốc đứng mà ngựa của gã không leo được."






Phairidôđa làm tất cả những việc mà Turơxun chỉ vẽ. Những tên lính canh bị chuốc rượu say mềm không còn nhận ra các cô gái đang lén lút bỏ trốn. Sau khi bị mảnh kính cứa nát bàn chân, các cô mở cửa sổ ra và khẽ gọi Tuy Líp. Tuy Líp nhảy ào qua cửa sổ, mặc dù hai bàn chân bị thương đau nhói nàng vẫn không dám kêu ca. Các bạn gái của nàng cũng chịu những đau đớn như thế.






Các cô gái chạy toán loạn theo sườn núi. Dù hai bàn chân bị thương, phải chạy một cách khó khăn, các cô vẫn không dám rên rỉ, vì nếu để lộ, các cô sẽ mất tự do, một món quà mà các cô phải đổi bằng một giá quá đắt. Các cô cứ men theo sườn núi đá còn phủ tuyết mà chạy cho đến khi nghe rõ những tiếng vó ngựa dồn dập.

- Hamít đang đuổi theo chúng ta đấy! - Tuy Líp hét lên, giục mọi người - hãy chạy nhanh lên!







Các cô gái chạy trốn dường như có gió giúp sức cho họ. Tuy vậy Tuy Líp đã bắt đầu đuối sức, nàng bị rớt lại sau. Ngựa của Hamít đã ập đến sau lưng nàng. Chẳng lẽ nàng lại trở thành tù nhân của gã điền chủ không đội trời chung này, và lại không được trông thấy mặt trời cùng núi rừng nữa hay sao? "Không, thà chết trong tự do còn hơn là sống đời nô lệ!" Và, thế là Tuy Líp gieo mình xuống dưới vó ngựa. Cả bốn vó ngựa xéo lên người nàng, nhưng chính con vật đã bị khuất và bị gẫy một chân. Hamít bị thương lết về nhà lúc trời còn chưa sáng, hối hả giục lũ gia nhân đuổi bắt những kẻ trốn chạy.

Tuy Líp người đẫm máu cố gượng đứng lên, nhưng mới đi được vài bước, nàng đã khựng lại và ngã sấp xuống tuyết.






Sáng hôm sau, Hamít cùng lũ lâu la mò lên đỉnh núi cao tuyết phủ. Trước mắt chúng hiện ra một cảnh tượng kì lạ: trên bãi tuyết trắng lạnh có cơ mang những bông hoa đỏ đã bừng nở.






- Chuyện đời tôi như vậy đấy, do đó tại sao tôi lại có tên là Tuy Líp. Tuy Líp nói xong liền im lặng. Cây hoa Tuyết cũng lặng thinh.







Tôi cảm thấy sống lưng ớn lạnh. Tôi đứng dậy lấy khăn chùm kín cổ, bước ra vườn.

Lạ chưa kìa, những bông tuyết mảnh mai kia đã kịp rơi xuống và trải khắp khu vườn một lớp trắng mỏng tự khi nào vậy? Còn một chậu hoa, gần bức tường nhà có một bông Tuy Líp đỏ rực đã nở hết cỡ.





Tôi cúi xuống và phát hiện ra một giọt nước mắt khá to, trong suốt, dính chặt vào chiếc cánh dưới của bông hoa Tuyết.






Truyền thuyết hoa Phong Lan( Orchid )


Ở một vùng đất xa xôi nọ, bộ lạc Aruaki may mắn có được khả năng sai khiến loài chim Orchid chuyên đẻ những quả trứng bằng vàng.




Mỗi lần chim đẻ trứng là một lần dân làng lại mở hội. Trong ngày vui đó, sau khi đón nhận món quà từ chim Orchid, đích thân thủ lĩnh người Aruaki sẽ chuyển tổ chim thần sang một cây khác. Các cô gái trong làng sẽ thay nhau phục trên cành của cái cây này để bảo vệ tổ chim trong khi các chàng trai giương cao giáo mác ngăn chặn các bộ lạc khác đến cướp trứng và chim vàng.






Cuộc sống của họ sẽ thật thanh bình và sung túc với những quả trứng vàng nếu một ngày kia một người con gái trong làng không đem lòng yêu thương một chàng trai lạ. Cô gái đã vô tình tiết lộ bí mật kho báu bộ lạc mình. Và khi nòng súng của kẻ xâm chiếm kho báu bắt đầu hướng thẳng tới nơi con chim đẻ trứng vàng trú ngự thì cũng là lúc tất cả các cô gái Aruaki đồng loạt leo lên tất cả các cây, ôm chặt các cành để đánh lạc hướng kẻ thù.

Những kẻ khát vàng điên cuồng nổ súng. Các cô gái vẫn kiên trung ôm chặt những cành cây mặc máu chảy, mặc con tim ngừng đập. Cái chết của họ đã giữ lại được báu vật cho làng. Trong ngày, tưởng nhớ họ, khi lời nói “các con xứng đáng được ban thưởng” cất lên thì cũng là lúc từ cành cây, nơi các cô gái trút hơi thở cuối cùng, một thứ hoa ngát hương thơm rực rỡ tỏa rạng.





Người đời nay gọi loài hoa đó là hoa phong lan. Mỗi cô gái được biến thành một loài lan khác nhau, đều rất đẹp và thơm.






















Hoa Tử Đinh Hương




Chuyện xẩy ra vào thời mà muôn loài đều vô cùng sợ hãi rồng và phù thuỷ. Cứ chiều chiều, khi gió bắt đầu thổi ù ù vào các ống máng đầu hồi, tức là lúc có dấu hiệu rồng sai phái mụ phù thuỷ gieo tai hoạ xuống đầu một người nào đó. Rồng vốn đam mê công chúa. Nhưng rồng thì nhiều mà công chúa lại hiếm. Thế nhưng, loại quỷ này lại không tha cả đám đàn bà, con gái dân thường.

Một đêm nọ, gió xộc vào nhà bà Pécxia. Chuyện gì sẽ xẩy ra đây? rõ ràng là rồng đã đến quyến rũ bà mẹ có chín người con trai này. Song chẳng lẽ chín chàng trai cừ khôi kia lại không bảo vệ nổi mẹ?



Các chàng trai quy ước với nhau thế này: chỉ để một người ở nhà canh gác, còn tất cả phải đi làm việc. Các anh lớn thay nhaucầm gương bảo vệ mẹ. Tám ngày liền trôi qua không gặp chuyện gì trắc trở. Rồi đến lượt chàng út ở nhà.



Chàng đứng ở cổng, canh chừng các ống máng đầu hồi nhà đã lâu không thấy có điều gì khả nghi, nhưng khi chàng định vào nhà ăn trưa thì nghe có tiếng cười vui vẻ ở ngoài vườn. Chàng vội ghé mắt nhìn... chuyện gì thế kia. Chàng thấy một cô gái xinh đẹp, trên ngực cài bông hoa Anh Túc đỏ thắm. Nàng chào mời chàng: "Hãy lại đây với em! Chỉ có điều xin chàng hãy cất gươm đi đã, em không thích loại vũ khí này!" Chàng trai liền rời tay gươm. Lập tức cô gái ré lên, gỡ bông hoa Anh Túc trên ngực đưa cho chàng trai mời chàng thưởng thức hương thơm. Vốn bản tính trung thực, chàng trai vừa đưa bông hoa đỏ ối lên mũi thì lập tức thấy buồn ngủ quá rồi ngã lăn quay ra vườn. Chàng chỉ còn kịp nhận ra tiếng con rồng vừa gầm gào vừa lao đến cướp mẹ chàng bay lên cao. Còn cô gái xinh đẹp thì đã hoá thành mụ phù thuỷ nổi gió bay đi mất.

Chàng út thiếp đi một lát, lúc choàng tỉnh dậy chàng không biết nên làm gì và nên nói với các anh thế nào? Tốt nhất là nên đi tìm ngay hang rồng. Chàng dắt thanh gươm vào thắt lưng, bỏ vào túi ít lương khô rồi lên đường.



Chàng đi mãi, đi mãi, đến cuối ngày thì chàng gặp một cụ già có vẻ mệt mỏi đang ngồi bên đường, miệng lầm rầm cầu xin:
- Hãy thương người già, hỡi chàng trai, ta muốn xin chàng mẩu bánh mì!
- May mắn là con được gặp già - Chàng út đáp - Xin già hãy cho con biết, già có thấy con rồng mang mẹ con đi v ề hướng nào không?
Ông già cầm mẩu bánh mỳ, đoạn chỉ tay về hướng Nam. Chàng út rảo chân bước. Chàng lại mải miết đi cho đến tận cuối ngày.



Và cũng thật lạ kỳ! - Chàng lại đến chỗ ông già đang ngồi. Ông già nói:
- Con ơi, con hãy đào hố và trồng cho ta một cây táo. Ta muốn ăn táo nhưng không còn sức trồng cây nữa.
Chàng út dùng gươm thoăn thoắt đào hố và trồng xuống đó một cái cây non. Rồi chàng xin chỉ đường cho chàng đi về hang rồng.
Ông già chỉ về hướng Bắc. Và chàng út lại cắm cúi đi cho đến cuối ngày.



Thật lạ lùng quá, rốt cuộc chàng lại đến đúng chỗ ông già vẫn ngồi. Ông già khẩn khoản nhờ chàng hãy giết chết con rắn độc đang bò vào túp lều của ông, mà đêm đêm nó thường quấy rầy không cho ông chủ.
Chàng trai xông vào lều, dùng gươm chặt đứt đầu rắn. Chàng xin ông già đừng đánh lừa chàng nữa.
- Ta đã thử thách con ba lần về tính hào hiệp, lòng nhân hậu và thái độ dũng cảm. Con trai ạ, hãy đi về hướng Tây, chính hang rồng ở gần kề đó. Con sẽ phải chiến dấu sống mái với nó. Ta cho con một câu thâ chú, giúp con biến hoá theo ý muốn của con. Có điều này phải nhớ: con chỉ có thể biến hoá thành dạng khác được hai lần, lần thứ ba con phải trở lại làm người ngay. Nếu lần thứ ba con biến thành cái gì đó thì con sẽ vĩnh viễn phải chịu số phận như vậy.



Chàng trai nhập tâm câu thần chú và đi về hướng Tây. Chàng cứ đi mãi cho đến khi nhìn thấy một ngọn lửa xanh leo lét trong đêm.
Chàng bóp chặt thanh gươm trong tay và bước về phía ngọn lửa. Nhưng chàng bị sa xuống một bãi lầy. Chàng thấy một người đà bà lưng gù, trên vai vác một khúc gỗ nặng đi lại phía chàng. Ai thế kia? Phải chăng người đó là mẹ chàng?
Chàng trai lên tiếng gọi, song người đàn bà sợ hãi hét:
- Con ơi, con đến tìm mẹ ở đây mà làm gì! Không một ai sa chân vào cái đầm lầy này mà còn sống trở về! Thà chết một thân mẹ còn hơn là thấy con trở thành nô bộc cho Rồng!
- Không, mẹ ơi - chàng trai đáp - Vì con mà mẹ bị rồng cầm tù. Nghĩa vụ của con lúc này là cứu mẹ. Mẹ hãy ngồi lên khúc gỗ già, con sẽ đọc một câu thần chú, con sẽ biến thành dòng sông đưa mẹ thoát khỏi chốn này.
Hai mẹ con làm đúng những điều đã bàn.
Nhưng khi phát hiện ra nữ nô tỳ Pécxia bỏ trốn, Rồng liền đuổi theo. Dòng sông cứ chảy mãi cho tới khi cập vào một bãi cát mà ở đó nước đã cạn kiệt.
- Mẹ ơi, con sẽ biến thành con ngựa, mẹ hãy cưỡi lên lưng con và túm lấy bờm. Con sẽ đưa mẹ băng qua sa mạc cát này - chàng trai nói và biến ngay thành con tuấn mã khôn ngoan.
Ngựa tung bốn vó phi nước đại, Rồng đuổi theo sau, nhưng dọc đường ngựa lại gặp một cái hố vừa sâu vừa rộng chặn ngang.
- Con trai ơi, con phải trở lại làm người ngay và nấp dưới đáy hào này - Người mẹ van xin, song chàng út không chịu nghe.
- Mẹ có chín người con trai, nhưng chín người con chỉ có một mình mẹ - chàng trai đáp - Con sẽ biến thành khóm hoa rậm rạp chắn che, bảo vệ mẹ.
Chàng trai đọc câu thần chú, lập tức trên mặt hào mọc lên một bụi cây rậm có những bông hoa tím thơm ngát. Bà Pécxia vừa ẩn mình trong bụi cây thì đúng lúc con rồng phun lửa phì phì bay qua.
Đó chính là loài hoa Tử Đinh Hương. Hôm nay đây, loài hoa ấy đang làm đẹp cho biết bao mảnh vườn.

Sự Tích Hoa Mộc Lan ( Магнолия)






Ở Nhật Bản có một người con gái tên là Câycô, mồ côi cả cha lẫn mẹ. Nhà nghèo, ngay từ khi còn nhỏ nàng đã phải tự đi làm để kiếm sống.
Một cô bé như nàng phỏng có thể làm được việc gì? Nàng phải làm hoa giấy đem ra phố bán. Nhưng hoa bán đã nhiều, mà tiền thu về chẳng đáng là bao. Khi đã ra dáng một thiếu nữ. Câycô cũng không có đủ tiền sắm nổi một bộ Kimônô mà các cô con nhà quý phái vẫn mặc.
Một đêm nọ, khi Câycô đang mải làm việc trong phòng của mình, bỗng có một con vẹt bay đến đậu trên bậc cửa sổ bỏ ngỏ. Đôi cánh màu xanh của nó đã nhợt nhạt, có lẽ nó đã già song vẫn còn đủ minh mẫn và biết nói tiếng người.





- Đừng đuổi ta, ta sẽ tiết lộ cho nàng một điều bí mật về cách làm giàu.
- Vẹt yêu quí ơi, cớ sao ta lại đuổi mi - Câycô buồn bã mỉm cười - ở đời ta chẳng còn biết thổ lộ tâm tình với ai, thế mà mi lại nói được tiếng người. Cứ ở lại đây, cùng chia nghèo, sẻ khổ với ta, còn sự giàu sang, phú quý, tốt nhất là chẳng nên màng tới, vì ta rất xa lạ với chuyện ấy.
- Đa tạ Câycô tốt bụng - Vẹt gật gù - Trước khi đi tìm chủ mới, ta đã chăm chú theo dõi các cô gái bán hoa, và ta đã thấy nàng tặng bông hoa đẹp nhất của mình cho một cô gái nghèo như thế nào rồi. Cô gái nghèo ấy không có tiền nhưng lại rất muốn làm cho người bà ốm yếu của mình được thanh thản nỗi lòng.
Nhưng vì sao ngươi lại phải đi tìm chủ mới? - Câycô hỏi - Phải chăng chủ cũ không tốt với mi?
- Bà ta đã qua đời - Vẹt đau đớn báo tin, rồi im lặng giây lát - Bà ta chết vì tham lam.
- Bà ấy nghèo lắm à? - Câycô hỏi tiếp.
- Không, rất giàu là đằng khác. Song với bà, như thế còn quá ít. Bà đã bán đến giọt máu cuối cùng để lấy vàng - Vẹt nguẩy mỏ vẻ trách móc.
- Đổi máu lấy vàng là thế nào, ta không hiểu? - Câycô ngạc nhiên.
- Chuyện là thế này. Bà chủ của ta cũng làm nghề bán hoa giấy như nàng, song có một mụ phù thuỷ đã tiết lộ cho bà một bí mật về cách làm cho hoa giả trở thành hoa tươi, nghĩa là phải lấy máu của mình tiếp sức cho các cành hoa. Chính nàng cũng thừa hiểu hoa tươi quý như thế nào rồi. Chẳng bao lâu bà chủ trở nên giàu có. Lúc đó mụ phù thủy đã báo trước cho bà ta rằng, dù thế nào cũng chớ có hiến đến giọt máu cuối cùng. Nhưng với bà chủ của ta, dầu có tích góp được bao nhiêu của cải cũng vẫn cứ là ít. Và thế là khi có một vị khách ngoại bang hứa cho bà một khoản tiền lớn nếu bà bằng lòng tiếp thêm sinh lực cho hoa. Bà chủ đã không ngần ngại ngay cả đến giọt máu cuối cùng để có thêm nhiều tiền và bà đã phải chuốc lấy cái chết. Số của cải bà để lại trở thành miếng mồi ngon cho đám họ hàng xâu xé nhau.





- Thật là khủng khiếp! - Câycô thốt lên - Vì sao mi không ngăn cản bà ta?
- Rơi vào hoàn cảnh ấy, người ta khó mà sáng suốt - Vẹt phàn nàn. - Ta đã thẳng thắn khuyên nhủ bà đừng hành động một cách ngu ngốc, song bà trả lời như thế nào, nàng biết không? "Ta đã chán ngấy những lời đường mật của họ nhà Vẹt rồi!" bà chủ nói thế đấy.
- Vẹt già tốt bụng ơi, hãy ở lại đây với ta và làm cố vấn cho ta - Câycô gợi ý. Vẹt cảm thấy hởi lòng, hởi dạ.
Sau khi bán được ít hoa tươi đầu tiên, Câycô liền mua ngay một bộ Kimônô lụa và một đôi dép thật đẹp. Nàng chải lại mái tóc đen mượt và cài lên đó một bông hồng đỏ thắm rồi đi ra phố. Từ bóng cửa sổ xa xa, nàng nhìn thấy một cô gái xinh đẹp. Câycô gật đầu chào. Cô gái cũng gật đầu chào lại. Hai người cùng mỉm cười với nhau. Câycô đoán rằng cô gái đó có lẽ là hình bóng của nàng được phản chiếu vào gương.
Câycô nhanh chóng hoà vào dòng người trẻ tuổi, và lần đầu tiên trong đời nàng, được đặt chân tới một gian phòng rực rỡ ánh đèn, nơi có từng cặp trai gái đang nhảy múa uyển chuyển như chim bay, bướm lượn. Có một chàng trai đến mời Câycô. Nàng vừa nhảy vừa mỉm cười một cách sung sướng. Chàng trai khiến nàng thích thú nhất ấy có tên là Aratumi.
- Câycô ơi! - Aratumi nói, - Em đẹp khác nào một đoá hoa Anh Đào nở chúm chím. Hãy nói đi, biệt thự nhà em ở đâu và vì sao một cô gái sang trọng như em lại đến nơi vũ hội của đám sinh viên nghèo hèn này?
Câycô toan thú nhận nàng chỉ là một cô gái nghèo rớt đang sống trong một căn nhà dột nát, nhưng nàng chợt nhớ tới nhan sắc tuyệt trần của mình, nàng hình dung ngay việc nàng sẽ nhanh chóng trở nên giàu có và sẽ xây được biệt thự ra sao. Chính bản thân Câycô cũng không nhận thấy nàng đã vẽ ra trước mắt chàng trai mơ ước của mình về một toà biệt thự y như thật. Khi nàng im lặng, Artumi thở dài nói:
- Đáng tiếc là em giàu có như vậy. Một chàng sinh viên nghèo đâu dám đặt chân tới toà biệt thự, vậy mà anh lại cứ muốn được trông thấy em.
Câycô không dám thú nhận rằng nàng không hề có biệt thự nào cả. Song nàng cũng rất muốn gặp lại Aratumi và ngỏ ý rằng, hôm khác nàng sẽ tới công viên thành phố dạo chơi.
Khi Câycô và Aratumi gặp nhau ở công viên, họ cầm tay nhau cùng bước đi trên những con đường nhỏ, và kỳ diệu thay, từ lúc nào cặp môi của họ đã xoắn xuýt với nhau trong một cái hôn dài.
- Câycô, Câycô của anh! - Aratumi thì thào - nhưng mặt chàng lập tức sa sầm lại - Đó phải chăng là một cái hôn vĩnh biệt? Vì cha em sẽ không cho phép em được làm vợ một sinh viên nghèo.
Câycô bắt đầu khóc lóc và nàng đành thú nhận rằng, biệt thự, đó chỉ là chuyện nàng bịa ra, rằng nàng chỉ là một cô gái bình thường chuyên nghề làm hoa giấy đem ra phố bán.
Nếu Câycô thấy được nét mặt Artumi thay đổi như thế nào thì chắc hẳn nàng đã không tiết lộ cho chàng biết điều bí mật của đời mình. Nhưng vì xấu hổ, nàng đã nhắm nghiền mắt lại. Còn Aratumi, sau khi nghe chuyện nàng, đã vội nắm lấy bàn tay nàng. Chàng thậm chí còn tỏ ra vui vẻ, bởi sắc đẹp của Câycô sẽ hứa hẹn một sự giàu có vô biên.
Cô gái Câycô mảnh khảnh bắt đầu những ngày lao động cật lực. Cần phải làm thật nhiều hoa, đặc biệt làm thêm hoa tươi nhiều hơn nữa, rồi đem bán đi để mua một ngôi nhà nhỏ. Họ sẽ sống ở đó sau khi cưới. Nàng sẽ mua thêm thảm, tranh, đồ sứ cùng những bộ quần áo mới cho mình và cho chồng.






Một buổi chiều, Vẹt nói như muốn thức tỉnh cô gái:
- Câycô ơi, nàng đang tiêu phí máu mình một cách quá dễ dãi đấy!
- Ôi, anh bạn Vẹt già đáng yêu của ta! - Câycô vuốt đầu Vẹt - khi Aratumi học hành xong, chàng sẽ kiếm đủ tiền và ta sẽ được nghỉ ngơi.
Nhưng khi hai người vừa tổ chức xong lễ cưới thì Aratumi cũng bỏ luôn trường lớp, vì chàng chẳng thiết theo đuổi đèn sách nữa.
- Anh chỉ thích được xem những ngón tay nhỏ nhắn của em trổ tài khéo léo và duyên dáng khi em làm hoa thôi.







Nghe những lời nói ngon ngọt của chồng, nàng cảm thấy thật sung sướng. Nhưng chỉ vài năm sau, ngôi nhà bé nhỏ kia đối với Aratumi thật quá xuềnh xoàng. Nhiều lần chàng nói với vợ:
- Tất thảy chúng bạn của anh đều sống rất sung túc. Trước họ anh cảm thấy rất ngượng.
Và những ngón tay của Câycô lại làm việc miệt mài hơn. Để có được một ngôi nhà khang trang ngày tháng sao ngắn ngủi thế. Cứ chiều chiều, khi Câycô đi bán hoa ngoài phố thì Aratumi ngồi một mình bên ấm trà. Chàng còn biết làm gì vào lúc này?






- Câycô ơi, Câycô - Vẹt lắc đầu buồn bã mỗi khi chủ của nó trở về nhà ngồi vào chỗ làm việc với dáng vẻ mệt mỏi.
Còn chàng Aratumi nghèo khổ lúc nào cũng chỉ thích sống trong một biệt thự. Chàng cho rằng Câycô đã lừa dối chàng. Nàng đã hứa với chàng sẽ có một chỗ ở khang trang, vậy mà cho đến giờ chàng vẫn cứ phải chui rúc trong túp lều tồi tàn. Câycô cảm thấy mình có lỗi, bởi nàng càng ngày càng thêm yêu Aratumi.
- Chúng ta sẽ có biệt thự, nàng cam kết với chàng như vậy, và càng rút ngắn bớt thời gian nghỉ ngơi của mình.
- Câycô ơi, hãy cẩn thận, - Vẹt báo trước - Nàng đã quá yếu rồi, máu trong tim nàng còn lại rất ít đấy.
- Bạn ơi, chúng ta sắp có biệt thự rồi, lúc đó ta sẽ bắt đầu đầu sống như một bà hoàng - Câycô nói.
Lời đồn đại về cô gái bán hoa bé bỏng có tên là Câycô lan truyền khắp gần xa. Magơnon, một nhà kinh doanh hoa người Pháp đã lặn lội sang tận Nhật Bản để mua hoa của Câycô. Đối với Magơnon, chỉ có hoa không, chưa đủ. Ông hứa sẽ cho Câycô một khoản tiền lớn nếu nàng làm cho những bông hoa cùng với gốc của chúng trở thành hoa thật. Hơn nữa, chúng phải có đủ bốn màu: trắng, vàng, hồng và đỏ.






Câycô đã bán cho Magơnon đủ các loại hoa và vào phút chót nàng còn làm thêm một bông hoa đỏ chói có cả cành lẫn gốc. Nhưng nàng cũng không còn đủ sức để trích đầu ngón tay của mình và dùng máu tiếp sức cho rễ hoa nữa.
- Câycô, Câycô ơi! - Vẹt hét lên một cảnh thảm thiết, - chớ có cho giọt máu cuối cùng!
- Thôi đủ rồi, anh bạn già ạ, loài Vẹt nhà mi chỉ quen khoác lác thôi - Aratumi dúi đầu Vẹt xuống và túm lấy cánh nó ném sang phòng khác.
- Aratumi yêu quý, em chỉ còn giọt máu cuối cùng thôi. - Câycô lặng lẽ nhìn vào mắt chồng.
- Ta cần một bông hoa đỏ, đỏ thật sự - Magơnon hồi hộp nói - Ta sẽ không tiếc tiền, miễn là nàng làm cho bông hoa đỏ này thành bông hoa thật.
- Câycô, em cần phải hiểu rằng điều đó có ý nghĩa đối với chúng ta lắm chứ? Aratumi lắc mạnh vai vợ - Em có hiểu không, đời sẽ thế nào nếu chúng ta sẽ có một tòa biệt thự? Tòa biệt thự mà em đã hứa với anh đó!
Sau khi lấy hết hơi tàn sức kiệt, Câycô chích đầu ngón tay mình, vắt ra giọt máu cuối cùng tiếp sức cho rễ bông hoa đỏ.





Aratumi xây xong toà biệt thự và cưới một cô vợ khác. Magơnon mang những bông hoa tươi rói về Pháp và đặt tên cho nó là Magơnôlia, nghĩa là "Hoa Mộc Lan", Còn nàng Câycô thì sao? Nàng đã lùi vào những trang huyền thoại của loài người.


(Copy by nuocnga.net)

Search Box

Loading