Tìm kiếm trong Blog này

14 tháng 1, 2009

HAPPY NEW YEAR 2009!

HAPPY NEW YEAR 2009!
Hãy làm việc như thể bạn không cần tiền
Hãy yêu như thể bạn chưa bao giờ thất tình
Hãy nhảy múa như thể không ai trong thấy bạn
Hãy hát như thể không có ai đang nghe.
Hãy sống như thể Trái Đất này là Thiên Đường.
Một năm mới đang đến. Tôi muốn nói rằng:
Cảm ơn bạn, bạn của tôi Cảm ơn vì đã bên tôi những lúc tôi cần bạn
Cảm ơn vì đã cho tôi bờ vai những lúc tôi buồn và đến bên tôi mổi lúc tôi vui!
Cảm ơn bạn rất nhiều!
Hãy luôn nhớ: “Friend are God’s way of taking care for us”
Và rằng chúng ta mãi là bạn của nhau, cho dù có bất cứ điều gì đến.
Gửi đến tất cả những người bạn tốt của tôi!
Cuộc đời là những chuổi cơ hội ngẫu nhiên, hãy biết nắm bắt nó.
Wish you have 1 new year of happiness. 12 months of fun. 52 weeks of gladness. 365 days of success. 8760 hours of good health and 525600 minutes of good luck!
Wish you!
Tet la gi

10 tháng 1, 2009

Xin lổi bé Quyên!

Chị Tr có tin vui, đứa con thứ hai. Lần đầu là 1 thằng ku quậy quá trùi quá đất rùi, (Mới học lớp 1 mà đã biết chọc con gái rồi..)cho nên cả hai vợ chồng đều cầu nguyện lần này sẽ là một đứa con gái…Thế mà khi hai vợ chồng lên thăm nội, bị bà phán cho 1 câu, làm hai vợ chồng tiu ngiủ. “Cái bụng con Tr ri là con trai rồi, tao nói chớ có sai”… Vậy mà siêu âm, kết quả lại ra con gái. Ong anh rể mừng quýnh…Kì này sẽ làm lớn lắm đây! Cậu Công phải về mừng cháu gái nha!
Vậy mà bây giờ cậu lại phân vân không bít có về hay không. Thứ nhất, CN tuần sau là cậu nghỉ tết rồi, hôm nay về, chiều CN lại lên lại, mất công quá!!!Hichic! Thứ hai là hôm nay cậu làm tới 5h mới được về, mắt cậu lại kém, lại về một mình, cũng quải quá!!! Thứ 3 là tính cậu đã vui là vui hết mình, mà trưa CN này mà câu “hết mình” thì sợ chiều lại không lên Sài Gòn nổi. Thứ 4, hôm nay là thứ 7, ngày 15 ÂL...!Hic! Thứ 5, hồi tối 11h30, một người bạn thân của cậu gọi điện, bảo cậu đừng về vì “mấy hôm nay nằm ngủ toàn mơ thấy gì đâu không àh”, ở lại rùi CN nó qua chơi. Thứ 6, hồi tối đi làm về cậu gặp đám cưới, nhỏ bạn bảo gặp đám cưới là xui!!! Thứ 7, Sáng nay mới 6h30, bà ngoại gọi cho cậu bảo đừng về …Hichic! Thứ 8, Kể cho mấy người trong phòng ở cty nghe, ai cũng bảo là đừng về, như vậy là có điềm xui…và bảo “Có cử có thiêng, có kiêng có lành”. Thứ 9, hôm qua cậu cãi lộn với 1 thằng bạn, hai thằng cái nhau một hồi, nó phán “mày ra đừờng sẽ bị xe đụng”. Cũng sáng nay, Mẹ bé Quyên gọi điện bảo sẽ “ly dị” cậu nếu cậu ko về…Thật ra, chẳng có gì để phải phân vân một chuyện nhỏ nhặt như vậy phải ko bé Quyên?
Cậu chưa bao giờ mê tính cả? Nhưng tự nhiên lần này cậu thấy sợ sợ, hồi tối cậu ngủ ko được, cậu sợ vì thấy mọi chuyện nó có gì đó trùng hợp…
Nhưng cậu ko muốn làm người Cậu thất hứa với một đứa cháu mới có 1 tháng tuổi như bé Quyên…Đến sáng nay cậu vẫn chưa có quyết định về hay không về mừng đầy tháng bé Quyên luôn. Nếu bé Quyên mà bít nói chắc là sẽ nói “ Chán cậu Công này quá đi, có chừng đó không mà cũng phân vân” phải không? “Thật uổng vì con có một cái bớt xấu giống cậu i chang” phải không. Viết cái Entrry này xong mà cậu vẫn không biết là có về hay không luôn…Hichic! Nếu mà Cậu không về được thì bé Quyên đừng giận cậu nhé! Hi vọng là SN bé Quyên, cậu sẽ về được…Đừng giận cậu nhé bé Quyên!!!



31 tháng 12, 2008

Entry for 2008! (Vĩnh Biệt 2008! Đón Chào 2009!)


Lại một năm nữa sắp trôi qua! Chỉ còn vài tiếng đồng hồ nữa thôi là chúng ta sẽ vĩnh biệt năm 2008 và bước vào năm 2009 với nhiều niềm vui cũng như nỗi buồn đang chờ đợi phía trước. Có mấy ai biết điều gì đang chờ phía trước đâu nhỉ?! Thói thường, khi con người ta sắp mất một cái gì người ta sẽ cảm thấy tiếc nuối vô cùng…Nhất là trước những thời khắc sẽ mất một điều gì đó mãi mãi…Mà thời gian thì có bao giờ quay lại được đâu, nó cứ thế mà xoay vần thôi…Cũng như năm 2008 sẽ chẳng bao giờ trở lại, thế nên chúng ta sẽ không phải là tạm biệt 2008 đâu mà sẽ là vĩnh biệt….Nghe vĩnh biệt thấy ghê quá nhỉ? Nhưng thật sự là như thế mà, chúng ta sẽ chẳng bao giờ gặp lại 2008 nữa đâu!

Theo thói quen, năm nào cũng vậy, mình muốn viết một cái gì đó vào những giờ phút, thời khắc chuyển giao như thế này, có lẻ là một dịp để nhìn lại mình, mình đã làm được gì và chưa được những gì trong năm qua. Mình đã sống hay tồn tại…

Hồi nhỏ, có lẻ ai cũng háo hức chờ tết nhỉ? Mình cũng thế, giống y như mấy đứa cháu mình lúc này vậy, tụi nó đang nôn nao được mẹ mua đồ mới, được tiền lì xì, được ăn nhìu bánh kẹo, được ngồi nhìn người lớn gói bánh chưng, đỗ bánh thuẫn, làm mứt dừa… và sẽ không bị la, bị đánh nếu có lổi…

Nhanh thật, 24 tuổi rồi, 2009 sẽ là năm tuổi của mình. Chết rồi, kiều này chắc năm nay nhìu nổi buồn hơn niềm vui quá! Nghe má nói mình sinh ban đêm nên sẽ không cực mà sẽ sướng, an nhàn…Thật ko nhỉ? Có một bà chị đã tình nguyện gánh luôn phần xui xẻo của mình trong năm tuổi vừa rồi của chỉ rồi…Và hi vọng là năm nay mình sẽ gặp nhìu may mắn!

2008, Mình ra trường. Tốt nghiệp rồi! Nhanh thật, mới thi đậu ĐH năm 2004 đây mà, thế mà đã hết 4 năm, chia tay thời sinh viên. Đi làm đuợc hơn một tháng rồi…Đúng là người ta chỉ cảm nhận được sự trôi nhanh của thời gian khi người ta chợt giật mình nhìn lại…Chợt giật mình, mình đã 24 tuổi, 24 con giáp rồi sao? Gần nữa cuộc đời 60 năm rồi sao? Già đến thế cơ à? Nhỏ bạn trong công ty vừa khuyên mình đi cắt tóc cạo râu nhin cho nó trẻ một chút, nhin giống 3 con rùi quá! Ôi, nghe sao mà buồn thế, mày già đến thế rồi hả Công?

Mà sao lạ nhỉ? Nghe 22.23 vẫn trẻ ra phết, sao nghe 24 tuổi cảm giác thấy già thế nhỉ? Ôi thời gian!!! Hichic!

Mình đã làm được gì rồi hả 24 tuổi?

Ôi! Công việc chưa ổn định, không mấy hứng thú…Nhưng năm nay mình đã chiến thắng được một tên giặc trong người mình rồi, vào những phút cuối cùng của trận đấu, tao sẽ không bao giờ chơi với mày nữa, vĩnh biệt mày luôn nhé. Thằng giặc kia. Mày hãy cút ra khỏi con nguời tao đi! Kaka! Sức khỏe hả? Chẳng mập lên được tí nào? Làm sao để thực hiện được “một tinh thần minh mẫn trong một cơ thể khỏe mạnh” nhỉ? Nhìn chán đời muốn chết à! 51.5kg, 1m65…Eo ơi! Kinh!!! Năm nay mình phải lấy lại cái trọng lượng của thời vàng son mới được, là bao nhiêu nhỉ?À! Nhớ rồi, 53 kg, và rồi sẽ dùng nó làm bạn đạp để tiến lên nữa…kaka!!! Tự nhiên nhớ cái hồi mình 53kg, về SN, gặp nhỏ Thanh Đục, nó hét lên “Sao mày mập thế hở Công, Mày mập xấu quá!” Má ơi! Từ hồi nhỏ giờ mới có 1 người quở mình mập…Thế là linh nghiệm luôn…Từ đó về sau và đến tận bi giờ không bao giờ vươn tới được kỉ lục đó nữa…hichic!!! 53 ơi là 53…

Học hành thì chẳng thêm được chút kiến thức nào, Tiếng anh thì ít mà tiếng em thì nhìu…pó tay luôn rồi, Năm mới phải khác thôi…Cố lên Công ơi!

24 tuổi rồi, không còn nhỏ nữa, phải cố gắng lên Công ơi!!!

Không biết sao năm nay cuối năm rồi mà trời cứ mưa suốt thế không biết nữa…Bây giờ ngoài trời cũng đang mưa…

Vĩnh biệt 2008! Đón chào 2009 với nhiều hứa hẹn vui buồn ở phía trước nhé!!!

(Entry viết trong giờ làm việc…biển thủ thời gian của công ty…hichic!)

30 tháng 12, 2008

TỰ HÀO QUÁ VIỆT NAM ƠI!!!

Đến tận hôm nay, mình vẫn còn như bồng bềnh lơ lững trong chiến thắng của đội tuyển Việt Nam. Sau chiến thắng của đội tuyển VN thân yêu của chúng ta ở lượt đi, có thể nói bất cứ người hâm mộ Việt Nam nào cũng bắt đầu có một giấc mơ…Mơ về một chiến thắng, mơ về ngày đăng quang của tuyển Việt Nam, nhưng rồi cũng không dám ngủ quên trên chiến thắng…vẫn phải chuẩn bị cho mình một tâm lý, một kịch bản xấu hơn, đó là đội tuyển Thái lan sẽ lấy chiếc cúp AFF khỏi đất Việt Nam, vì dù gì đây cũng mới chỉ là chiến thắng một phần…trước mắt còn là trận lượt về rất khó khăn vất vả. Đến tận bây giờ, tôi mới có thể ngồi lại, mới dám viết một cái gì đó về một giấc mơ…nay đã trở thành sự thật!
Từ 5h chiều ngày 28.12, chạy xe ngoài đường đã thấy mọi người ai cũng có vẻ hối hả, tất bật…như muốn về nhà nhanh để chuẩn bị tinh thần xem đội tuyển thân yêu thi đấu. Mình cùng nhóm bạn đã hẹn nhau đến 1 một quán cà phê từ 6h30, thế mà vào đến quán cũng đã hết chổ, mọi người đã ngồi kín cả quán rồi…chỉ còn 2 chiếc ghế nhựa được tăng cường…mà có tới 4 người, thế là hai người một chiếc ghế. Không khi náo nhiệt hẳn lên, ai cũng hào hứng, phấn khởi cổ vũ hết mình cho đội tuyển Việt Nam, hi vọng có thể tiếp thêm một phần sức mạnh về tinh thần cho các cầu thủ thân yêu…không khí như lặng đi khi vào phút thứ 21, tiền đạo Dangda của Thái lan đánh đầu làm thủng lưới của Thủ môn Dương Hồng Sơn. Ai cũng bắt đầu cảm thấy lo lắng…nhưng rồi, chỉ sau một phút mọi người lại hô hào cổ vũ cho đội tuyển, giúp các cầu thủ của chúng ta lấy lại tinh thần, không khí lại càng thêm phần phấn khởi. Tương quan giữa hai đội bây giờ đã cân bằng….Nhưng Tuyển Việt Nam hơn Thái Lan ở lực lượng cổ động viên với hàng triệu trái tim người hâm mộ đang hướng theo các cầu thủ. Sự tiếc nuối biết bao nhiêu khi cơ hội làm bàn của Quang Thanh bị bỏ qua ở phút thứ 44 của trận đấu…Những cái vò đầu, bứt tóc, thậm chí là cả những tiếng chửi trổng vì quá tiếc nuối…45 phút của hiệp thi đấu thứ hai cũng đần trôi qua, thời gian còn lại ít dần, ai cũng bắt đầu tinh thần cho 2 hiệp phụ và sau nữa là phải trong chờ vào sự may rũi trên chấm phạt đền….mà điều này có lẻ không ai muốn. Và khi mà mọi người đều chuẩn bị tinh thần xem tiếp 2 hiệp phụ thì tuyển Việt Nam được hưởng một quả đá phạt. Chẳng ai có thể ngồi yên được nữa, tất cả mọi người đã đứng dậy…và Công Vinh đã không làm phụ lòng người hâm mộ VN khi anh nhận đường chuyền của Minh Phương và đánh đầu chính xác vào góc xa khung thành hạ gục thủ môn Thái Lan…Quá tuyệt vời!!! Tất cả như vỡ òa trong niềm vui chiến thắng, thậm chí nhiều người không dám tin đây là sự thật, vinh quang đã đến với chúng ta sau hơn 10 năm chờ đợi, kể từ trận chung kết với Singapore tại Tiger Cup 1998…Càng xúc động hơn khi trên Truyền hình anh BLV đọc vang bài thơ “Tổ quốc bao giờ đẹp thế này chăng” của nhà thơ Chế Lan Viên.
“Hỡi sông Hồng tiếng hát bốn nghìn năm!
Tổ quốc bao giờ đẹp thế này chăng?
- Chưa đâu! Và ngay cả trong những ngày đẹp nhất
Khi Nguyễn Trãi làm thơ và đánh giặc,
Nguyễn Du viết Kiều, đất nước hóa thành văn,
Khi Nguyễn Huệ cưỡi voi vào cửa Bắc.
Hưng Đạo diệt quân Nguyên trên sóng Bạch Đằng...
Những ngày tôi sống đây là ngày đẹp hơn tất cả
Dù mai sau đời muôn vạn lần hơn:
Trái cây rơi vào áo người ngắm quả,
Đường nhân loại đi qua bóng lá xanh rờn,
Mặt trời đến mỗi ngày như khách lạ,
Gặp mỗi mặt người đều muốn ghé môi hôn...”
Đúng là “gặp mổi mặt nguời đều muốn ghé môi hôn…”. Tất cả mọi người, không cần biết là quen hay lạ, tất cả ôm lấy nhau, bắt tay chúc mừng nhau, tất cả đều không nói nên lời vì chung một niềm hạnh phúc “chúng ta đã chiến thắng, chúng ta là những nhà vô địch”. Vui mừng, hạnh phúc biết bao khi bạn bè người thân gọi điện thoại, nhắn tin chúc mừng nhau như thế này: “Chúc mừng đội tuyển VN”, “VN vô địch”, “chúng ta đã chiến thắng”…Mình xách xe chạy ra đường, thấy khuôn mặt ai cũng phấn khởi, hào hứng, ai cũng thân thiện tay bắt mặt mừng chào nhau…Ôi! Thật quá tuyệt vời, bóng đá đã làm nên những điều kì diệu như thế đấy! Thế là lại một đêm nữa Sài Gòn không ngủ, ở đâu cũng thấy một rừng cờ đỏ, cũng thấy những gương mặt rạng rỡ những niềm vui, những nụ cười…Và tôi đã dám tin, “giấc mơ đã thành sự thật”.
Mình cùng đám bạn trang bị cờ, băng rôn hòa vào dòng người xuống đường mừng chiến thắng, dù ngày mai đứa nào cũng phải đi làm, nhưng không thể đứng yên khi không khi đang sôi sục như thế, vì biết rằng có ở nhà, đóng cửa thì cũng không thể nào nhắm mắt mà ngủ được… Từ chung cư Ngô Tất Tố, chạy ra đến Cầu Thị Nghè, mọi người đã tập trung hai bên cầu để để chào đón những đoàn người và cờ chạy từ ngoài Thủ Đức vào Sài Gòn…Đông vui như ngày hội vậy, ngày hội toàn quốc, ngày hội của niềm vui và chiến thắng. Mình sinh ra sau năm 1975, tôi không được chứng kiến niềm vui của ngày giải phóng Miền Nam thống nhất đất nước, nhưng hôm nay tôi cũng đã cảm nhận được một ngày mà “Đất nước trọn niềm vui”, một niềm vui chiến thắng… Hòa vào rừng cờ màu đỏ, cứ thế mà chạy, cứ thế mà la hét, hát vang những bào ca chiến thắng. Những bài hát “Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng”, rồi “ “Đất nước trọn niềm vui” không biết do ai khởi sướng cứ thế được hát vang trên đường phố…Ai có thể không xúc động vào những lúc như thế này?
Thật là 90 phút quá dài, một đêm quá ngắn với hàng triệu người Việt Nam. 4 giờ sáng, về phòng thằng bạn nghỉ để ngày mai còn đi làm, vì phòng trọ của tôi đã đóng cửa, thế mà vẫn vẫn lơ lững trong niềm vui chiến thắng, không thể nào ngủ được. Online, báo nào cũng có những bài viết về chiến thắng của Đội Tuyển Việt Nam…Xúc động làm sao khi đọc được những dòng chữ như thế này trên trang tin BBC, Thật tuyệt vời, không có cảm giác nào diễn tả được. Tôi thật tự hào khi mang trong mình dòng máu Việt Nam”, “Việt Nam ơi.... muốn khóc quá...”, “Chúc mừng đội tuyển Việt Nam. Tự hào quá Việt Nam ơi!”, “Việt Nam VÔ ĐỊCH! Cảm ơn các anh những người đã mang lại niềm vui lớn cho cả dân tộc!”. Mình cũng chỉ biết thốt lên rằng “Tự hào quá Việt Nam ơi!” và ôm niềm vui chiến thằng vào trong giấc ngủ…2 tiếng đồng hồ…mà miệng vẫn còn lẩm bẩm “Tự hào quá Việt Nam ơi!”



Search Box

Loading